Chào Bạn...!
Nếu Đây Là Lần Đầu Tiên bạn Truy Cập Vào Diễn Đàn. Thì Hãy Đăng kí Thành Viên Nhé
Vì Những Link Trong Bài Viết Đều Bị Ẩn. Chỉ Có Thành Viên Được Nhìn Thấy Link.
Diễn Đàn Bây Giờ Đang Cần MOD Gấp Hãy Đăng Kí Làm MOD Tại Đây
Chút Bạn Có Những Giây Phút Online Vui Vẽ

...

Latest topics

» Trym Non
by Admin Thu Aug 08, 2013 6:40 pm

» [ViDeo Clip Sex] Xem Clip sex của hot girl 9x Bắc Giang
by Khách viếng thăm Wed Oct 19, 2011 1:26 pm

» MusicCut-Phần mềm cắt nhạc chuyên nghiệp, đơn giản
by Khách viếng thăm Tue Oct 11, 2011 9:47 am

» một em tự sướng nè
by Khách viếng thăm Tue Oct 04, 2011 10:40 am

» Bé Zen, 9x super đú đởn
by Khách viếng thăm Tue Oct 04, 2011 10:27 am

» [FILM.CẤP.III]Em này thì xinh không biết nói vào đâu - Nữ Sinh - Không
by Khách viếng thăm Sat Sep 24, 2011 7:35 pm

» ]FlimIII]Maria Ozawa phe vaj~
by Khách viếng thăm Sat Sep 24, 2011 7:24 pm

» em nay` hoc sing rat dep. nay`
by Khách viếng thăm Sat Sep 24, 2011 7:10 pm

» mot. em mat' zjn nua~ goy nak`
by Khách viếng thăm Sat Sep 24, 2011 7:09 pm

» ôi mẹ ơi...ngon tàn bạo
by Khách viếng thăm Sat Sep 24, 2011 6:57 pm

» Cô Thư Ký Hang Hàng Dăm (18+)
by Khách viếng thăm Sat Sep 24, 2011 6:56 pm

RSS feeds


Yahoo! 
MSN 
AOL 
Netvibes 
Bloglines 

    ...Tình Sử 7 Nàng Nhện Tinh...

    Share
    avatar
    Khách vi
    Khách viếng thăm

    Bình Thường ...Tình Sử 7 Nàng Nhện Tinh...

    Bài gửi by Khách vi on Sat Apr 02, 2011 7:21 am

    Người ta truyền miệng với nhau rằng chớ có
    đi về khu rừng phía Nam . Vì nơi ấy có một động gọi là Bàn Tơ Động,
    trong động ấy có bảy nàng Nhện Tinh...

    Nàng nào cũng sắc đẹp hơn người, tài nghệ tinh thông. Nhưng vốn là nhện tinh nên các nàng được mọi người xem là yêu quái...

    Nhưng nào có ai biết được vì sao các nàng phải mang kiếp nhện tinh, vì sao linh hồn các nàng không được siêu thoát...

    Ngày hum nay mạn phép xin gửi bản tình sử của bảy Nàng Nhện Tinh...

    Đại Nương



    Nàng là một hồn ma, lang thang đây đó...


    Nàng là một con nhện, một con ma trong động tối âm u, nhìn theo ánh sáng trời dệt lưới.

    Nàng dệt lưới tình …



    Nàng dệt lưới bằng những sợi tình, những sợi tình từ trái tim …

    Lưới nhện mỏng manh, chỉ cần một cơn gió thỏang qua cũng có thể làm mạng lưới tình tan vỡ …



    Ngần ấy năm về trước …



    Nàng là một cô gái ở làng quê nghèo nàn hẻo lánh. Nhà nàng có 8 người anh em, nàng lại là con út.

    Vì nghèo khó, ai cũng tự kiếm cái ăn cho mình. Cha mẹ nàng vất vả cực nhọc mới mong đong gạo từng bữa, chạy cơm qua ngày.

    Tội nghiệp nhất vẫn là nàng. Nàng nhỏ nhất, thân thể yếu ớt, nên người
    lúc nào cũng còm cõi. Nhìn dáng nàng đi, người ta cứ ngỡ là gió sẽ thổi
    nàng bay đi mất ….

    Con người, phải tự biết vươn lên…

    Năm nàng 18, Nàng ra ngòai bươn chải, may vá kiếm sống. Được cái nàng may vá rất khéo tay nên cũng đủ kiếm sống qua ngày.

    Rồi một ngày ...



    Làng quê nàng bị thảm sát...

    Nàng may mắn thóat được. Gia đình nàng giờ đây, không biết có còn ai may mắn như nàng …

    Nàng bơ vơ giữa một làng quê xa lạ. Nàng tá túc ở một ngôi miếu hoang
    tại một ngôi làng, cũng nghèo nàn như ngôi làng cũ của nàng …

    Nàng may vá để kiếm sống …



    Rồi có một ngày …

    Người ấy đến …

    Người ấy mang lại cho nàng niềm vui, cho nàng hạnh phúc. Người mang tình
    yêu đến cho nàng. Người chăm sóc nàng từng miếng ăn, từng sở thích của
    nàng …

    Hai người dắt nhau dạo bước, những đêm trăng lãng mạn …

    Những đồng cỏ thơm mùi lúa mới …

    Nàng hạnh phúc bên người…


    Và rồi …

    Giông bão cũng đến. Nó đến bên nàng. …

    Người ta nói rằng, chàng đã thành gia lập thất, và sắp có một đứa con.

    Nhà của chàng ở trong làng. Mà vợ chàng đã về quê, nên nàng không biết …

    Thôi thì, số phận trêu ngươi …

    Nàng thật tình không muốn làm người khác đau khổ …

    Trong cuộc đời nàng, nàng chứng kiến bao nhiêu đau khổ. Đau khổ của chính nàng, của người thân nàng …

    Nàng không muốn ai giống nàng cả. Bản thân nàng không có gia đình, nàng mong muốn một bờ vai để nương tựa.

    Nhưng mà nàng không muốn cướp hạnh phúc của người khác.

    Nếu hạnh phúc của nàng là nỗi đau của người khác thì …


    Nàng hỏi người “chàng có yêu thiếp không?”

    Người ấy trả lời “có”

    Thật không?

    Thật mà!

    Thế sao chàng giấu thiếp?

    Chuyện gì?

    Chàng đã có gia đình. Chàng …

    Ta xin lỗi nàng, vì ta quá yêu nàng, ta không muốn mất nàng.

    Thật không? Vì chàng, thiếp có thể làm mọi thứ để đại tỷ vừa lòng …

    Nhưng rồi, thời gian như nước vô tình. Càng ngày chàng càng vắng bóng …

    Những đêm dài bên bờ suối, chỉ có nướcmắt của nàng chảy. Cái thai lớn dần…

    Chàng không đến, chàng lặng lẽ vĩnh biệt nàng…

    Nàng lại không dám đi qua nhà chàng, chỉ biết ngắm nhìn chàng bế con từ phía xa xa…

    Rồi nàng quay bước …

    Nàng thu xếp trở về quê xưa, dù gì đó cũng là nơi chôn nhau cắt rốn của nàng.

    Nàng sẽ nuôi con, sẽ nhìn con khôn lớn. Đứa con là động lực lớn nhất của
    nàng, là hy vọng sống duy nhất của nàng. Trăm lần nghĩ đến chuyện quyên
    sinh, nhưng vì đứa con, nàng cố sống …

    Một mình thân gái dặm trường, với bào thai càng ngày càng lớn …

    Đói thì ăn trái rừng, khát thì uống nước suối. Thỉnh thỏang vào được làng nào đó thì xin bát cơm qua ngày …

    Làng nàng đây rồi. Ôi, tất cả đều tiêu điều xơ xác. Những cơn gió ào ạt giống như góp phần cho cảnh tượng thê lương …

    Nhưng mà, dẫu sao vẫn còn cái sống, cổng làng vẫn còn sừng sững nhưng mang dáng vẻ chơ vơ …

    Một tóan người bịt mặt xông đến nàng …

    Nàng sức yếu tay mềm, chỉ nghe lóang thóang được một giọng nói “ta không muốn có một giọt máu rơi ở bên ngòai”

    Nàng nhận ra giọng nói ấy, giọng nói quen thụôc với nàng đến lạ …

    Giọng nói đã làm nàng say đắm, đã làm cho nàng hạnh phúc trong một khỏang thời gian ….

    Vì giọng nói đó, nàng có thể làm tất cả …

    Nhưng mà giờ đây …

    Sao người lại có thể nhẫn tâm đến vậy …

    Và rồi, nàng chết.

    Chết khi chỉ cách cổng làng vài bước chân.

    Lại thêm một hồn ma ai óan tụ họp về làng ….

    Ấm ức, tức tưởi, hồn nàng không tiêu tan …

    ...6 nàng nhện tinh còn lại từ từ sẽ được cập nhật sau nha...^^...














    __________________
    ♥ ...Em yêu Anh vì Em yêu Anh chứ không phải vì Anh sẽ yêu Em...
    ...Và Em chờ đợi là chờ đợi ngày Em hết yêu Anh chứ không phải chờ ngày Anh yêu Em...♥


    ‎♥...Trái Tim em chỉ mở ra 2 lần...cho Anh vào và tống cổ Anh ra...^^...♥
    avatar
    Khách vi
    Khách viếng thăm

    Bình Thường Re: ...Tình Sử 7 Nàng Nhện Tinh...

    Bài gửi by Khách vi on Sat Apr 02, 2011 7:21 am

    ...Nhị Nương...




    Vị mục sư lặng lẽ bứơc vào căn hầm tối, một mùi ẩm mốc bốc lên nồng nặc.
    Mục sư im lặng nhìn quanh, bên cạnh bộ hài cốt gần như đã hoá thành tro
    thì có một màng nhện phủ đầy bụi....

    Vị mục sư làm lễ cầu cho vong hồn người con gái xấu số ấy, đột nhên một
    cơn gió lùa đến thổi tắt các ngọn nến trong phòng. Vị mục sư im lặng rồi
    nghe lặng lẽ từng nhịp ai oán, tiếng khóc nức nở trong đêm....


    Người con gái ấy đã chết tại căn phòng tối tăm, vì sự oán hận mà linh
    hồn của nàng không siêu thoát, nàng căm phẫn, tức giận và dù đã chết
    nàng vẫn không thể gạt bỏ được hận thù của mình...

    Nàng sinh ra trong một gia đình phú hộ giàu có, từ nhỏ nàng được cha mẹ
    yêu thương nuông chiều hết mực. Gia giáo lễ phép nàng lại sở hữu một sắc
    đẹp hiếm có. Cái nét duyên ngầm e thẹn của nàng khiến bao gã trai phải
    trầm trồ khen ngợi...



    Năm nàng 18 tuổi thì dịch bệnh hoành hành. Người bệnh ngày càng nhiều,
    cha mẹ nàng đi phát gạo cứu dân chẳng may mẹ nàng bị lây bệnh và bà qua
    đời. Đau buồn vì cái chết của vợ, cha nàng tức giận không phát lương
    thực nữa. Ông cấm cửa nàng, và hạ lệnh cho gia nhân không được cứu giúp
    người nghèo.

    Tức giận vì cha nàng keo kiệt, nhiều người trong huyện đã xông đến phủ
    cướp bóc còn ra tay đánh đập người nhà nàng. Sức khoẻ vốn đã yếu nay còn
    bị đánh đập, chẳng bao lâu sau cha nàng qua đời. Nàng bán mình vào một
    quán trà tên Hạnh Hoa Tửu Lầu để lấy tiền chôn cất cha. Dẫu sống trong
    chốn phù phiếm nàng vẫn thề phải giữ thân mình trong sạch.


    Bà chủ quán vì thương cho cảnh tình của nàng mà cho nàng làm ca kỷ. Đàn
    hát mua vui, chỉ bán nghệ chứ không bán thân. Cuộc sống cứ thế êm đềm
    trôi đi, đến một ngày nàng gặp được Cao Quân. Cao Quân là con trai tri
    huyện, ham học hỏi lại có chí lớn.

    Biết được gia thế nhà nàng, lại cảm mếm trước tài nghệ và cái ý giữ mình
    trong sạch. Cao Quân chuộc thân cho nàng và có ý nhờ mai mối dạm hỏi
    kết mối lương duyên. Ngỡ ngàng và hạnh phúc, nàng nhận lời về Cao Gia
    sinh sống chờ ngày Cao Quân lên kinh ứng thi đề tên trên bảng vàng thì
    về làm lễ kết hôn.

    Nào ngờ đời không như ai mộng tưởng, Cao Quân đề tên bảng vàng được
    hoàng thượng hứa gả công chúa, Cao Quân về quê nhà và kể cho nàng nghe
    sự tình, lệnh vua khó cãi nhưng Cao Quân không muốn phụ bạc chân tình
    của nàng. Thấy Cao Quân khó xử nàng nguyện lòng làm thiếp, chịu kiếp
    chung chồng với công chúa.

    Công chúa về phủ thì làm vợ lớn ở phòng rộng có kẻ hầu người hạ, nàng
    phải chịu làm thê thiếp, sống trong căn phòng nhỏ chật chội, chỉ có một
    nha hoàng theo hầu còn phải làm việc rất vất vả. Từ ngày đón công chúa
    về phủ thì Cao Quân trở nên rất lạnh nhạt, bỏ bê chẳng đoái hoài đến
    nàng.


    Công chúa âm thầm cho người đem thuốc ngủ cho nàng uống, sau đó dàn dựng
    lên một vở kịch nàng và một gia nhân trong nhà vụng trộm cùng nhau. Cao
    Quân phát hiện thì vô cùng tức giận, đếm đó Cao Quân âm thầm cho người
    giết chết tên gia nhân, còn nàng thì bị tống giam vào ngục tối...

    Tháng ngày trôi đi, nàng bị Cao Quân bỏ mặc. Âm thầm chịu đựng, nàng
    không ngờ Cao Quân không tin nàng, còn nghĩ nàng làm nên chuyện dáng xấu
    hổ. Nhiều năm tháng trôi qua, nàng chết trong ngục tối nhưng nỗi oán
    hận vẫn còn, linh hồn nàng không siêu thoát...



    Nàng chết đi và hoá kiếp nhện, suốt đời sống trong bóng tối và lặng lẽ giăng tơ...













    __________________
    ♥ ...Em yêu Anh vì Em yêu Anh chứ không phải vì Anh sẽ yêu Em...
    ...Và Em chờ đợi là chờ đợi ngày Em hết yêu Anh chứ không phải chờ ngày Anh yêu Em...♥


    ‎♥...Trái Tim em chỉ mở ra 2 lần...cho Anh vào và tống cổ Anh ra...^^...♥
    avatar
    Khách vi
    Khách viếng thăm

    Bình Thường Re: ...Tình Sử 7 Nàng Nhện Tinh...

    Bài gửi by Khách vi on Sat Apr 02, 2011 7:21 am

    ...Tam Nương...



    Mọi người im lặng....Không khí bùn ảm đạm vây kín căn phòng nhỏ...

    Đôi vợ chồng già lặng lẽ khóc bên chiếc bàn thờ với di ảnh người con gái
    xấu số. Cô ấy còn quá trẻ để sống, để ước mơ và để tận hưởng niềm yêu
    thương...

    Nhưng cô đã ra đi...Ra đi ở cái tuổi đôi mươi, cái tuổi đẹp nhất của một
    người con gái. Cô dại dột tìm đến cái chết, bỏ lại cả ước mơ phía trước
    của mình, bỏ lại cha mẹ già và lũ em ngây dại còn thơ....


    Nhiều người bảo cô ngốc vì đã chọn cái chết vì một kẻ không đáng...Nhưng
    chạnh lòng thay cho cô, người con gái ấy....người con gái trót trao
    trái tim mình cho quỷ dữ....

    Cô, người con gái dân quê thật thà, rời bỏ gia đình lên chốn thành thị
    ăn học. Bỏ lại sau lưng là những giọt nước mắt khi rời quê hương, cô ôm
    trong mình niềm hy vọng, sự kỳ vọng của mẹ cha và niềm tin tưởng của đám
    em thơ dại....

    Chốn thành thị xa hoa phồn vinh, là vùng đất hứa cho những người lập
    nghiệp nhưng cũng là nơi chứa đầy cạm bẫy và những con người đó luôn
    toan tính trong đầu đễ giăng ra những cạm bẫy vô hình, và những cạm bẫy
    ấy là dành cho cô...


    Cô vừa là sinh viên, vừa làm thêm tại một quá cafê nhỏ trên một góc
    đường.Cuộc sống tất bật ở chốn thành thị khiến cô chẳng bao giờ được
    nghỉ ngơi, cô vừa học vừa làm và vừa phải lo gửi tiền về cho gia đình...

    Ngày hắn bước vào cuộc đời cô là bắt đầu những chuỗi ngày dài bất tận. Những chuỗi ngày của hạnh phúc và tủi hờn....

    Hắn có gương mặt khá điển trai, mang một vóc dáng thư sinh đa tình. Hắn
    hay ghé lại quán cafê cô làm, mỗi tuần 3 lần rất đều đặn. Và lần nào hắn
    cũng nép mình trong một chiếc bàn nhỏ nằm trong góc khuất, gọi cho mình
    một ly cafe đen không đường và hắn bắt đầu ngắm nhìn cô...


    Cô không đẹp, nhưng khi cô cười để lộ chiếc răng khểnh trông cô lại rất
    có duyên. Là gái quê lên tỉnh cô giữ cho mình được cái bản tính thật
    thà, nét duyên dáng của những người con gái miền Tây. Hắn luôn ngắm cô
    suốt buổi, đến khi cô tan ca thì hắn cũng ra về....

    Đêm Valentine lãng mạn và ngập tràn ánh nến. Hắn đã đến gặp cô, trên tay
    hắn ôm đóa hoa hồng to tướng và một món quà nhỏ. Hắn mời cô dùng bữa,
    trên bàn ăn là những ngọn nến lung linh, những món ăn mà cả tháng lương
    của cô chỉ có mơ mới mua được 1,2 món...

    Lần đầu tiên trong đời cô mới cảm nhận được sự chăm sóc dịu dàng , lời
    tỏ tỉnh của một gã trai mà bao cô gái đều mơ ước.Cô làm sao có thể nào
    mà từ chối được lời tỏ tình của hắn.



    Thế rồi cô yêu hắn say mê , ngỡ rằng cuộc đời màu hồng , thế là cô đã có
    thể thoát khỏi lối sống vất vơ qua ngày. Hắn không cho cô đi làm thêm
    nữa. Hằng ngày hắn đến đưa đón cô đi học, cả tiền tiêu vặt cũng đưa cho
    cô xài. Bọn bạn học chung cứ thế mà ganh tỵ với niềm hạnh phúc của cô.
    Hắn sắm sửa cho cô rất nhiều quần áo đẹp và sang trọng, kèm theo những
    món quà rất có giá trị...

    Nhưng cô nào hay biết, tất cả đều trng kế hoạch của hắn. Hắn đang giăng
    một chiếc bẫy vô hình và cô đang dần sa vào bẫy của hắn...

    Một đêm sau cuộc vui ở bar , vì quá vui và có chút rượu nặng nên cô váng
    vất. Nhưng suốt một tháng qua cô gần như hoàn toàn tin tưởng ở hắn ,
    hắn không hề ép cô.Thậm chí khi muốn hôn cô hắn cũng xin phép, và hắn
    luôn luôn ôm cô một cách nhẹ nhàng.

    Thấy cô quá mệt nên hắn đề nghị đưa cô về nhà hắn để nghỉ.Hắn hứa sẽ
    không làm gì nếu cô không muốn. Cô đồng ý và cảm thấy mình được trân
    trọng, lòng cô có gì đó rất ấm áp.

    Khi đưa cô về phòng hắn , hắn lau mặt , bảo cô tắm rửa rồi nghỉ ngơi, cô
    ngoan ngoãn nghe lời hắn như con mèo con.Nhưng cô hoàn toàn đâu ngờ
    trong lúc cô tắm hắn đã làm những chuyện kinh khủng nhất đối với cô.

    Khi bước ra khỏi phòng tắm với độc chiếc khăn bông quấn quanh mình, cô
    hoàn toàn bị ngỡ ngàng.Trước mắt cô là ba tên đàn ông trên thân độc
    không một tấm vải.Cô toan bỏ chạy nhưng biết chạy đâu bây giờ?Cô chỉ độc
    một mình, và cô chỉ còn biết cắn răng nhắm mắt mà cam chịu sự tủi
    nhục...


    Sau khi thỏa mãn thú tính ,ba tên đàn ông thối nát ấy đề cô lại một mình
    trong sự nhục nhã ê chề.Được một lúc hắn quay lại và dọa rằng cô phải
    nghe lời và để hắn làm thêm vài vụ , nếu không hắn sẽ đem cuộn băng này
    lên trường và cô sẽ chẳng còn chỗ để dung thân...

    Cô căm phẫn, cô cảm thấy trước mắt mình một sự oán hận đến tột cùng. Cô
    lao đến chiếc bàn và vớ phải con dao trên bàn...Chớp mắt một cái, hắn
    trợn mắt nhìn cô, máu tươi bắn lên mặt cô ướt đẫm...


    Hắn ngã quỵ xuống, cô nhìn lại đôi bàn tay vấy máu của mình. Cô không hề
    kinh sợ, ngược lại cô cảm thấy thoả mãm vì đã giết chết một con quỷ.
    Nhưng cô chẳng còn niềm tin vào cuộc sống, cô im lặng....

    Rất nhẹ nhàng cô tự kết liễu đời mình bằng một lưỡi dao chí mạng. Cô
    chết đi nhưng lòng cô mang đầy nỗi oán hận. Cô hận những gã đàn ông
    giăng bẫy để lừa phỉnh những cô gái nhẹ dạ như cô.

    Niềm căm phẫn ấy khiến cô chẳng thể nào siêu thoát. Cô chết đi và hoá
    kiếp làm nhện, cô sống kiếp của loại nhện, loài chỉ biết giăng bẫy để
    bắt con mồi...













    __________________
    ♥ ...Em yêu Anh vì Em yêu Anh chứ không phải vì Anh sẽ yêu Em...
    ...Và Em chờ đợi là chờ đợi ngày Em hết yêu Anh chứ không phải chờ ngày Anh yêu Em...♥


    ‎♥...Trái Tim em chỉ mở ra 2 lần...cho Anh vào và tống cổ Anh ra...^^...♥
    avatar
    Khách vi
    Khách viếng thăm

    Bình Thường Re: ...Tình Sử 7 Nàng Nhện Tinh...

    Bài gửi by Khách vi on Sat Apr 02, 2011 7:21 am

    ...Tứ Nương...


    Không khí ảm đạm bao quanh cả hang động, một cảm giác lạnh lẽo đáng sợ chạy sọc xương sống của hai con người nhỏ bé.

    Họ im lặng và run rẩy chờ đợi, đi hết những con đường vòng vèo trong động họ được đưa đến một cái động khác.

    Nín thở, người vợ tựa sát vào chồng mình nghe toàn than mình run rẩy. Ôm
    chặt người vợ trong tay, chàng trai bỗng nhỏ một giọt lệ.

    Họ cùng nhau lớn lên ở vùng quê hẻo lánh xa xôi, rồi yêu nhau và lấy
    nhau. Sống những tháng ngày hạnh phúc, và họ đang chờ đợi một sinh linh
    ra đời. Nhưng tất cả đã chấm hết, họ đang đi đến những giây phút cuối
    của cuộc đời. Bởi lẽ họ đã bị Tứ Nương của Động Bàng Tơ bắt…

    Tứ Nương của Động Bàng Tơ - là một trong bảy con Nhện Tinh tu luyện ngàn
    năm mà thành. Bất cứ ai bị bắt cũng không mong có ngày quay về.

    _ Thưa Tứ Nương đã đưa bọn họ đến
    _ Tốt ! Các ngươi lui đi
    _ Dạ , bọn đệ tử xin cáo lui.

    Trước mặt họ là một cô gái xinh đẹp tuyệt trần, nhưng bù lại ánh mắt của cô vô cùng sắc lạnh. Bước đến gần họ …


    _ Các ngươi biết đây là đâu không ?
    _ Động Bàng Tơ
    _ Thế các ngươi biết ta là ai không ?
    _ Là một con Nhện Tinh
    _ Ha ha , phải ta chính là một con Nhện Tinh. Và hôm nay các ngươi sẽ phải chết. Các ngươi không sợ sao.

    Nghe những lời lạnh lung từ Tứ Nương phát ra., người vợ bất giác quỳ mọp xuống…

    _ Thưa Tứ Nương, xin người khai ân mà tha cho Tướng Công của tôi. Nếu người muốn hút máu thì hãy hút máu tôi.
    _ Không được Nương Tử, nàng phải sống để còn sinh con chúng ta . Tứ Nương người hãy hút máu tôi mà tha cho Nương Tử tôi.
    _ Khá khen cho đôi vợ chồng các ngươi ân tình đậm sâu. Nay ta cũng rộng
    lượng khoan dung. Trên bàn kia là viên thuốc độc, nếu kẻ nào uống nó thì
    kẻ đó sẽ chết và ta sẽ tha cho kẻ còn lại.

    Tứ Nương vừa dứt lời thì cả hai vợ chồng nọ đều chạy đến và chộp lấy
    viên thuốc. Giằng co mãi thì người chồng nắm viên thuốc trong tay

    _ Có thật là tôi uống viên thuốc này người sẽ tha cho Nương Tử của tôi chứ
    _ Tứ Nương ta nói nhất định sẽ giữ lời
    _ Vậy thì được _ Nói xong người chồng liền bỏ viên thuốc vào miệng
    _ Không ! Tướng Công….

    Người chồng ngã xuống, người vợ liền chạy đến đõ chồng mình lên…

    _ Tướng Công sao chàng dại dột thế
    _ Nương Tử nàng phải ráng sống mà chăm sóc cho con của chúng ta. Ta…ta…
    _ Không! Tướng Công ơi chàng chết đi thì thiếp còn sống có ý nghĩa gì
    nữa. Tứ Nương xin người hãy khai ân mà ban cho nô gia một viên thuốc độc
    để nô gia được chết cùng Tướng Công.
    _ Hắn đã chết để cho ngươi được sống, sao ngươi còn dại dột tìm đến cái chết?
    _ Tướng Công chết đi thì nô gia có sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì hết. Xin Tứ Nương khai ân mà cho nô gia được tròn ý nguyện..
    _ Ha ha ha. Ngàn năm qua bao kẻ bị bắt vào đây đều tham sống sợ chết, kẻ
    nào cũng muốn người sống là mình. Duy chỉ có hai ngươi chẳng biết chết
    là gì, ta không ngờ trên thế gian vẫn còn cái gọi là tình chàng ý thiếp
    mãi không xa rời. Người đâu…

    _ Thưa Tứ Nương có gì căn dặn
    _ Đưa bọn họ trở về nhà, trên đường đi phải đảm bảo họ được an toàn.
    _ Vâng thưa Tứ Nương
    _ Tứ Nương người
    _ Tứ Nương ta tuy là Nhện Tinh nhưng vẫn hiễu về tình người. Nay hai
    ngươi vì đối phương mà sẵn sang chết, chả lẽ Tứ Nương ta lại tàn ác mà
    giết chết các ngươi. Thuốc mà chồng ngươi uống không phải thuốc độc. Hai
    canh giờ sau hắn sẽ tỉnh lại, nhưng các ngươi tuyệt đối không được tiết
    lộ chuyện này ra. Nếu không đừng trách sao ta vô tình…
    _ Đa tạ Tứ Nương, nô gia xin thề không bao giờ tiết lộ chuyện này nửa lời…
    _ Đưa bọn họ đi

    Tất cả lặng lẽ rời đi, một mình Tứ Nương ở lại, một giọt nước mắt âm
    thầm lăn dài trên gương mặt khả ái của nàng. Trải qua hang ngàn năm,
    nàng vẫn chưa thể quên chuyện cũ…

    Ngàn năm về trước, nàng vốn là đệ tử tục gia của Diệu Tịnh Sư Thái ở núi
    Nga My. Năm ấy giặc phương Bắc tràn sang xâm lấn, sư phụ giao cho nàng
    một mật thư, phái nàng đến triều đình giúp nước chống giặc ngoại xâm.
    Nhận được mật thư của Diệu Tịnh Sư Thái , Nguyên Soái giữ nàng ở lại cho
    nàng thống lĩnh quân Tiên Phong ra sức vì triều đình.



    Nàng vốn võ nghệ tinh thông, lại có đầu óc hơn người nên liên tục giành
    thắng trận cho nước nhà. Sau nhiều lần bại trận, Nguyên Soái giặc phương
    Bắc vô cùng tức giận nên phái con trai hắn là Sát Vương Linh đích thân
    ra trận. Sát Vương Linh là một trang nam tử hán , võ công lại cao cường.

    Nhiều lần trạm chán giữa sa trường, Vương Linh đem lòng yêu nàng Tứ
    Nương, vẻ đẹp tinh khôi giữa sa trường gió lữa, một ý chí kiên cường của
    nàng đã chinh phục trái tim giá băng của chàng. Những lần chàng cầm
    binh ra chiến trường thì người ta đều thấy chàng luôn xông thẳng vào hậu
    doanh, vì nơi ấy có nàng.

    Sau nhiều lần dò thám, chàng biết đêm đêm nàng luôn ra một bờ suối nhỏ
    ngắm trăng. Giả vờ như không hẹn mà gặp chàng hội ngộ cùng nàng dưới
    trăng. Biết rõ chàng là địch nhưng không hiểu vì sao nàng có cảm giác
    khó tả lạ thường. Tháng ngày trôi đi đôi lứa nguỵên thề yêu nhau.



    Chàng vì nàng mà cầu xin phụ thân rút binh, kế hoạch không thành chàng
    từ bỏ đất nước cùng nàng phiêu bạt nhân gian. Nhưng chuyện đời đâu như
    ai mong ước, vào một đêm trăng sáng

    _ Tứ Nương, ta có chuyện muốn nói
    _ Có chuyện gì chàng cứ nói đi
    _ Ta…ta
    _ Chuyện gì khiến chàng phải khó xử thế
    _ Ta vốn có hôn ước với một người con gái
    _ Chuyện này…vì sao chàng gạt thiếp…
    _ Không phải, người ta yêu chỉ có nàng mà thôi. Người con gái ấy là do
    phụ thân và cha nàng ấy có đính ước với nhau. Nàng ấy vốn từ nhỏ sức
    khoẻ yếu đuối, ta luôn xem nàng ấy như em gái tuyệt đối không hề có ý
    lừa dối nàng.
    _ Chàng đừng nói nữa
    _ Nàng phải nghe ta nói, người ta yêu duy chỉ có nàng mà thôi. Ta sẽ về
    đất nước nói rõ với cô ấy sau đó ta nguyện cùng nàng đi đến chân trời
    góc biển
    _ Chàng nói thật chứ
    _ Lòng của Vương Linh nguyện suốt kiếp chỉ có mỗi Tứ Nương, nếu có thay lòng chết không toàn thay.
    _ Vậy chàng đi sớm về sớm, thiếp chờ chàng

    Sáng hôm sau Vương Linh lên đường, Tứ Nương ở lại chờ chàng quay về.
    Tháng ngày trôi đi Vương Linh đi mà không chút tin tức. Tứ Nương ở lại
    chờ mỏi mòn, nàng gửi nỗi nhớ thương vào gió, đêm đêm nàng lặng lẽ khóc
    cùng trăng….Gió mây cũng xót xa trước tấm chân tình của nàng…



    Phần của Sát Vương Linh khi về đến cung, chàng đến gặp người con gái đó
    nói cho rõ ràng mọi chuyện. Nhưng vừa nghe xong thì cô gái bất tỉnh, từ
    đó bệnh trầm trọng, nặng chứ nghĩa tình Vương Linh không thể rời nàng mà
    trở về bên cạnh Tứ Nương. Sau một khoảng thời gian, chàng quyết định ra
    đi, chàng không thể phụ bạc người con gái chàng yêu…



    Nhưng khi về đến gian nhà cũ, thì bóng dáng người xưa đã không còn, khắp
    nhà chỉ còn lại những mạng nhện giăng đầy. Còn nàng, nàng đã chết trong
    một đêm mưa gió, chết trong sự nhớ nhung và nỗi chờ đợi. Nàng hoá kiếp
    làm nhện, tháng ngày lặng lẽ giăng tơ…













    __________________
    ♥ ...Em yêu Anh vì Em yêu Anh chứ không phải vì Anh sẽ yêu Em...
    ...Và Em chờ đợi là chờ đợi ngày Em hết yêu Anh chứ không phải chờ ngày Anh yêu Em...♥


    ‎♥...Trái Tim em chỉ mở ra 2 lần...cho Anh vào và tống cổ Anh ra...^^...♥
    avatar
    Khách vi
    Khách viếng thăm

    Bình Thường Re: ...Tình Sử 7 Nàng Nhện Tinh...

    Bài gửi by Khách vi on Sat Apr 02, 2011 7:22 am

    ...Ngũ Nương...



    Chuyện kể rằng ngày xưa ở một nước xa xôi vùng Tây Tạng có một nàng công chúa Tuyệt sắc vô nhường.

    Ngày mà công chúa chào đời, ánh hào quang bảy sắc rực rỡ chiếu khắp cả
    vương quốc. Nhà vua và thần dân ai nấy đều vui mừng, họ tin rằng sự chào
    đời của công chúa là một niềm may mắn ở vương quốc họ.

    Công chúa càng lớn càng xinh đẹp, nàng lại thông minh hơn người. Cầm kì thi hoạ nàng đều tinh thông.

    Nam 18 tuổi, đức vua đưa công chúa sang láng giềng thăm hỏi và đề cho
    công chúa học hỏi thêm kinh nghiệm...Và tại đây nàng đã gặp gỡ hoàng tử
    Thiên Kỳ..



    Hoàng Tử Thiên Kỳ là người tài cao học rộng văn võ song toàn nhưng lại
    có thói trăng hoa đa tình, miệng lưỡi như đường vì thế Công chúa không
    phải là người ngọai lệ bị vây vào lưới của chàng….


    Sau những lời hứa hẹn ngọt như mật rót vào tai, công chúa đã trao hết
    cho Thiên Kỳ niềm tin tưởng và trái tim thơ ngây. Nàng quyết định ở lại
    đất nước này và chung sống với Thiên Kỳ.


    Vì lí do này mà cha nàng vô cùng tức giận, ông đã từ bỏ nàng và trờ về nước một mình.

    Sau khi phụ thân về nước, công chúa Khả Di đến một căn nhà gỗ ở ven rừng sinh sống với Thiên Kỳ.

    Những đêm trăng sáng Thiên Kỳ đã cho nàng những lời hứa hẹn, những tiếng yêu thương ngọt ngào.

    Nàng say đắm trong niềm vui ân ái, những cử chỉ yêu thương của Thiên Kỳ
    đã khiến nàng yêu hắn điên dại, nàng yêu hắn hơn cả bản thân mình.


    Nhưng chuyện của công chúa và Thiên Kỳ không ai hay biết cả vì vốn dĩ
    Thiên Kỳ giấu rất kín vì hắn ta đâu chỉ có mỗi Khả Di là người yêu...

    _ Công chúa: Sao chàng không công khai quan hệ của chúng ta? Mà cứ phải sống lén lút thế này???
    _ Thiên Kỳ : Ta yêu nàng, điều đó không đủ sao? Ta là vua tương lai của
    một nước, còn rất nhiều việc ta phải làm. Nàng hãy cho ta thời gian, khi
    ta lên ngôi vua ta nhất định cưới nàng ta sẽ không lập thêm thiếp, nàng
    là duy nhất của ta mà thôi, tin ta nhé!

    Công chúa vùi đầu vào lòng hắn ta, với sự tin tưởng tuyệt đối…


    Công chúa từ bỏ cuộc sống của một nàng công chúa, từ bỏ quê hương đất
    nước để sống bên cạnh Thiên Kỳ. Nhưng con người đó lại bội bạc tình
    nghĩa của nàng...

    Một ngày kia, Công chúa nhận được tin báo phụ thân cô lâm trọng bệnh, và
    người rất muốn gặp cô. Khả Di muốn cùng Thiên Kỳ về thăm cha, nhưng hắn
    viện đủ lí do để từ chối nàng...

    Công chúa đau bùn, nhưng vì bệnh tình của cha ngày càng nặng nên nàng
    đành lặn lội trở về nước một mình. Thời gian nàng ra đi Thiên Kỳ đã đưa
    một người con gái khác về nhà của nàng mà sinh sống..

    Phụ thân của Công chúa thấy nàng về thì vui mừng, tâm trạng cũng khá
    hơn, ngài từ từ bình phục. Nhưng ngay sau đó thì Công chúa ngã quỵ.

    Những ngày chăm sóc phụ thân, đêm nàng vì nhớ thương Thiên Kỳ mà chẳng
    thể ngủ. Nàng không ăn không ngủ suốt một tuần. Lâm trọng bệnh,Công chúa
    nhờ người mang thư cho Thiên Kỳ hy vọng Thiên Kỳ sẽ sang thăm nàng....

    Nàng chờ đợi mãi vẫn chẳng thấy hồi âm. Thấy sức khoẻ phụ thân đã bình
    phục nàng lập tức xin phép rời cung dẫu cho thân vẫn còn mang bệnh.

    Nàng trải qua một đoạn đường rất dài, trải qua những ngày mưa gió và
    trải qua cả căn bệnh đang mang trong người....Nàng chỉ mong gặp lại
    Thiên Kỳ...

    Nhưng khi về đến nhà, cảnh tượng đau đớn hiện ra trước mắt nàng. Thiên
    Kỳ đang ở cùng một người con gái khác. Những lời hứa hẹn với nàng giớ
    hắn đang lặp lại với cô gái đó...

    Trên cái giường thân thuộc ấy, trong vòng tay người yêu mình là một người con gái khác...

    Vừa đau vừa buồn, tim như vỡ nát ra ngàn mảnh Công chúa chạy một mạch vào rừng sâu, vừa chạy vừa khóc ..


    Mưa thì càng ngày càng to, gió càng ngày mạnh, nàng thì vẫn cứ chạy cứ chạy không biết mệt mỏi...


    Đến một vực thẳm sâu, nàng quỳ xuống tựa vào vách đá


    Nước mắt nàng bây giờ ko fải trong suốt tinh khôi mà là một vệt dài hằn vết máu…nàng khóc ra máu…tim nàng như nghẹn lại…

    Nàng hận, hận vì yêu phải kẻ bội bạc….Nàng hận….răng cắn chặt môi chảy
    máu, mắt ánh lên vẻ thù hận uất ức máu từ mắt từ môi từ đôi bàn tay đang
    siết chặt vách đá…


    Sáng hôm sau những người tìu phu phát hiện bộ quần áo của nàng và gần đó họ thấy một mạng nhện nhuộm đỏ màu máu tươi....













    __________________
    ♥ ...Em yêu Anh vì Em yêu Anh chứ không phải vì Anh sẽ yêu Em...
    ...Và Em chờ đợi là chờ đợi ngày Em hết yêu Anh chứ không phải chờ ngày Anh yêu Em...♥


    ‎♥...Trái Tim em chỉ mở ra 2 lần...cho Anh vào và tống cổ Anh ra...^^...♥
    avatar
    Khách vi
    Khách viếng thăm

    Bình Thường Re: ...Tình Sử 7 Nàng Nhện Tinh...

    Bài gửi by Khách vi on Sat Apr 02, 2011 7:22 am

    ...Lục Nương...




    Chuyện kễ ngày xưa thật xưa…..Ỡ một ngôi làng nhỏ…

    Có hai vợ chồng đều đã già cả nhưng vẫn chưa có con. Một ngày nọ họ đi xin với thần linh ban cho họ một đứa con.

    Người xem xâm bảo, hai người họ sẽ có con nhưng là hoạ hay là phúc thì vẫn chưa biết…

    Một tháng sau thì người vợ biết mình có mang, hai vợ chồng vô cùng vui
    mừng. Nhưng sau khi mang thai 7 tháng thì người vợ chuyển dạ sinh sớm.

    Lúc vừa sinh ra đứa con thì người vợ cũng qua đời. Người chồng vô cùng
    buồn bã và nhớ lại người giải sâm đã nói. Ông vô cùng tức giận và đem
    đứa con của mình lên rừng bỏ…


    Sau 3 ngày ông lên lại rừng thì thấy đứa bé vẫn nằm đó, nó vừa thấy ông thì nhoẻn miệng cười, ông rất ngỡ ngàng và ẵm nó về nhà…

    Đêm đó ông suy nghĩ rất nhiều, vì sao 3 ngày trên rừng mà đứa bé không
    chết, thú dữ cũng chẳng mò đến, chnẳg lẽ nó không đói hay sao ???? Suy
    nghĩ mãi vẫn hok ra ông mệt mỏi thiếp đi. Trong lúc nửa tỉnh nữa mê ông
    nhìn thấy người vợ quá cô của mình hiện về khóc lóc…

    Giật mình tỉnh giấc, mồ hôi ông vã ra như tắm, ông tức giận nhưng không
    thể bỏ đứa bé. Từ đó ông nuôi nấng nó và luôn hành hạ nó.

    Đứa bé gái càng lớn càng xinh đẹp như một mỹ nhân. Dù rằng sống trong
    cảnh đòn roi và nghèo khổ đứa bé vẫn lộ hết cái quyến rũ của một cô
    gái…Trai tráng trong làng rất nhiều kẻ si mê nét đẹp của cô nhưng cô nào
    ngó ngàng đến bọn họ…


    Năm mười tám tuổi ông cha vì thiếu nợ của một phú hộ trong làng mà đã
    đem cô gả cho con trai của lão phú hộ. Con trai lão phú hộ từ nhỏ đã bị
    bệnh đần độn, lớn lên vì ỷ nhà mình có tiền hắn ăn chơi sa đoạ, lại hay
    bắt nạt người trong làng. Nàng vốn ghét tên này nhưng vì lệnh cha khó
    cãi, cô âm thầm lặng lẽ về nhà lão phú hộ làm dâu.

    Về nhà lão phú hộ không bao lâu thì lão phú hộ qua đời, con trai lão cờ
    bạc rượu chè bê tha, đến một ngày kia hắn phá sản. Không còn cách nào
    khác hắn đem nàng bán vào lầu xanh để lấy tiền tiếp tục cuộc sống.

    Uất hận trước cảnh khổ của bản than, và muốn giữ mình trong sạch nàng đã
    toan tự vẫn mấy lần nhưng đều bị người của lầu xanh phát hiện. Sau
    những lần đó nàng bị đánh đập dã man…Đành từ bỏ ý định đó nàng âm thầm
    sống trọng nhịn nhục nàng thề với long sẽ có ngày nàng băm thay kẻ phụ
    bạc kia ra làm trăm mảnh….

    Cuộc sống phù phiếm sa hoa vẫn không làm nàng bị vẫn đục. Dù đã là gái
    làng chơi nàng vẫn xinh đẹp lạ thường. Năm ấy giặc sang xâm lấn , nhà
    nhà người người đều đi lánh nạn. Nàng củng bỏ trốn vào một đêm
    trăng…Nhưng nàng gặp phải một bọn lính, bọn chúng đem nàng về doanh trại
    .



    Dưới ánh trăng sang vằng vặc nàng xinh đẹp đến lạ thường, Nàng đẹp đến
    nỗi tên chủ tướng phải ngất ngây hắn bắt nàng về doanh trại để làm
    thiếp….

    Một lần nữa nàng lại sống trong tủi nhục, nhưng chủ tướng lại yêu nàng
    tha thiết, hắn si mê vẻ đẹp của nàng điên dại. Đêm đến nàng rỉ vào tai
    hắn những lời đường mật và cầu xin hắn giết kẻ phụ tình năm nào…


    Xót thương trước tình cảnh đáng thương của nàng, lại xót xa xa
    trước những giọt nước mắt nàng rơi chủ tướng đã âm thầm sai binh lính về
    nhà lão phú hộ năm xưa và giết chết con trai lão phú hộ.

    Sau khi hay tin kẻ phụ bạc đã chết…nàng vui mừng và cam tâm tình nguỵên
    sống bên chủ tướng…Ngày tháng sống bên chủ tướng nàng được yêu thương,
    chăm sóc và nàng dần dần yêu người chủ tướng này.

    Tháng ngày lang bạt sa trường, cũng đến lúc phải hồi kinh….

    Vị chủ tướng vào cung để nhận lệnh vua, vì nhiều năm chinh chiến lại
    dựng nên nhiều công lao hiển hách nên nhà vùa có ý gả công chúa của mình
    cho chủ tướng. Biết mình sẽ làm phò mã chủ tướng vô cùng vui sướng, hắn
    mơ đến cuộc sống giàu sang, lại có người vợ là công chúa….hắn quên mất
    người vợ cùng mình phiêu bạt năm tháng sa trường….

    Về đến phủ thì hắn hay tin vợ mình vừa lâm bệnh, hắn truyền đại phu và
    ra lệnh cho đại phu phải kê 1 toa thuốc để nàng uống vào thì học máu mà
    chết, phải làm sao cho giống nàng lâm trọng bệnh mà qua đời…

    Uống cạn chén thuốc thì nàng cảm thấy ngực mình đau nhói, tim can như bị
    lửa thiêu đốt, nàng phun ra một vũng máu rồi ngã gục xuống….


    Trong lúc mê man nàng nghe hắn và tên đại phu nói chuyện..

    _ Ngươi làm khá lắm
    _ Đa tạ đại nhân, thuốc này độc tính vô cùng cao chỉ cần người thường uống vào sẽ chết ngay tức khắc…
    _ Khá lắm, thế là ta sẽ doanh chính ngôn thuận trở thành phò mã. Ha ha ha…

    Tay nàng bấu chặt lấy nhau, nàng ngiếng răng tức giận…Hắn vì muốn làm
    phò mã mà giết chết nàng…Uất hận nàng thề không thể tha thứ cho hắn, cho
    những kẻ phụ tình….

    Nàng chết nhưng linh hồn không siêu thoát, nàng hoá thành một con nhện tháng ngày lặng lẽ giăng những chiếc tơ…

    Những sợi tơ vừa dài lại vừa bền bỉ, nàng giăng một cách tỉ mỉ như để làm bẫy giết chết những kẻ phụ bạc mình...













    __________________
    ♥ ...Em yêu Anh vì Em yêu Anh chứ không phải vì Anh sẽ yêu Em...
    ...Và Em chờ đợi là chờ đợi ngày Em hết yêu Anh chứ không phải chờ ngày Anh yêu Em...♥


    ‎♥...Trái Tim em chỉ mở ra 2 lần...cho Anh vào và tống cổ Anh ra...^^...♥
    avatar
    Khách vi
    Khách viếng thăm

    Bình Thường Re: ...Tình Sử 7 Nàng Nhện Tinh...

    Bài gửi by Khách vi on Sat Apr 02, 2011 7:22 am

    ...Thất Nương...


    Người ta gọi nàng là Thất tinh nương của Bàn Tơ Động

    Người ta bảo nàng là yêu quái , là ác ma chuyên sách nhiễu dân lành

    Nhưng có ai hay biết về quá khư đau khổ của nàng , về những tháng ngày hồn nàng phiêu diêu lạnh lùng và cô đơn đến đáng sợ .

    Nàng là một linh hồn trẻ...chết vì thứ gọi là tình...



    Mấy ngàn năm về trước...

    Nàng sinh ra trong 1 gia đình vốn trọng nam khinh nữ

    Nếu 2 anh trai của nàng không ngăn cản thống thiết thì có lẽ ,cha nàng đã bóp chết nàng từ lúc vừa chào đời

    Nàng lớn lên trong ánh nhìn chán ghét và khó chịu của cha mẹ

    Để rồi , nàng quyết định sẽ thay đổi bản chất , trở thành 1 con người có bản tính đàn ông

    Nàng cứng cỏi , nàng khỏe khoắn , nàng không bao giờ khóc

    Nàng muốn chứng tỏ cho cha mẹ nàng biết , nàng là con gái nhưng vẫn không phải hạng liễu yếu đào tơ

    Nàng luyện tập binh pháp tôn tử , luyện kiếm , luyệnđao

    Nàng xuất hiện trong bộ giáp cứng rắn , với dáng vẻ kiên cường cùng khí phách lẫm liệt

    Nàng luôn rời xa đám đông , cốt là không giao du với nam nhi , để khỏi phải yêu đương nhăng nhít

    Nàng xin phép cha mẹ lên núi sống 1 mình , luyện võ

    Giường của nàng là cành cây , thức ăn là động vật hoang dã và nơi trú ngụ duy nhất chính là ngôi miếu hoang thờ Nguyệt lão

    Nàng kì lạ và bí ẩn

    Nàng bắt đầu giống 1 tên con trai


    Nguyệt lão trên cao , cũng thường chú ý đến nàng và người quyết se duyên cho nàng 1 mối tình thật đẹp

    Thế nhưng 1 lần sơ suất , sợi chỉ hồng đứt lìa , nghĩa là tình nàng sẽ vỡ tan

    Dưới dương trần , nàng gặp chàng

    Ngôi miếu hoang thờ thần Nguyệt lão là nơi hai người gặp nhau

    Chàng là một thanh niên tuấn tú , cặp mày đậm , đôi mắt tinh , những đường nét dũng mãnh và tuyệt hảo trên cơ thể

    Cùng với khí khái lẫm liệt ,cưỡi trên lưng con bạch mã

    Chàng như 1 vị thần từ trên trời xuất hiện

    Và nàng yêu chàng ngay từ giây phút đó

    Từng khoảnh khắc trôi đi

    Nàng càng thêm yêu chàng say đắm

    Và tình cảm đó của nàng cũng được chàng đáp lại

    Họ yêu nhau

    Cùng nhau vẽ ra những mơ ước những khát khao đẹp đẽ

    Cùng nhau đắp xây nên những kỉ niệm đáng nhớ

    Nàng chợt ước , khoảnh khắc đó mãi mãi không trôi đi ...


    Rồi tình cũng vỡ , sợi chỉ kia đứt rời

    Nàng và chàng phải chia lìa

    Chàng chính là thái tử đi chu du thiên hạ

    Vài ngày nữa là lên ngôi vua

    Chàng còn có 1 thê tử chưa cưới đợi ở cung

    Cô ta chính là công chúa láng giềng

    Thùy mị nết na , xinh đẹp , tài giỏi Cầm Kì Thi Họa

    Nàng chỉ là 1 thường dân bình thường

    Làm sao bì kịp

    Thôi thì

    Kiếp này có duyên không phận

    Nàng chỉ biết mong đợi vào kiếp sau

    Ngày chàng đi

    Nước mắt nàng lăn dài trên má

    Nàng khóc hết nước mắt của mười mấy năm chất chứa

    Còn chàng...ra đi không 1 lần ngoảnh lại



    Năm đó , giặc dữ càn quét

    Chúng giết sạch người trong làng nàng

    Trong đó có gia đình nàng

    Lúc đó , may nhờ ở trên núi luyện tập

    Nàng thoát nạn

    Nhưng từ đó , nàng phải sống đơn côi một mình

    Vô tình nhớ lại tình xưa người cũ

    Nàng rời bỏ quê hương

    Lên kinh đô

    Nàng trà trộn vào đám nô tì và lọt được vào cung vua

    Vô tình , nàng biết được sự thật đau đớn

    Hoàng thượng tâm sự với hoàng hậu ( chính là chàng và công chúa láng giềng )

    Hoàng thượng nói khi xưa vi hành

    Người gặp nàng

    Nhưng lúc đó

    Chỉ là tình cảm bồng bột , vả lại muốn trêu hoa đùa bướm

    Nên người đã lừa gạt tình cảm của nàng

    Chứ thật ra , chẳng yêu thương gì nàng hết

    Đứng bên ngoài , nàng chết lặng

    Trái tim nàng vỡ tan thành trăm mảnh rồi ...


    Nàng hận chàng

    Và hận luôn chính mình đã quá nhu nhược

    Buồn chán

    Nàng trở về mảnh đất khi xưa

    Trở về với ngôi miếu hoang xưa cũ

    Nàng như người mất hồn

    Suốt ngày chỉ nhìn về thăm thẳm nơi xa

    Cái phương trời có hình bóng chàng xưa cũ

    ...

    Hôm đó , không biết từ đâu , bướm bay dày đặc cả bầu trời

    Người dưới núi lo sợ , không ai dám ra khỏi nhà

    Đêm đó mưa tầm tã

    Cây đổ không biêt bao nhiêu

    Nước chảy cuồn cuộn như ngoài biển cả

    Sáng hôm sau , người ta phát hiện xác nàng treo ở góc miếu


    Xung quanh xác nàng , bướm chết rải rác

    Và từ đó , ngôi miếu đó không còn thờ thân Nguyệt lão nữa

    Mà là thờ nàng

    Gọi là miếu nàng Tử Điệp

    Linh hồn nàng nghỉ chân nơi ấy cho đến một ngày

    Một toán người xông đến

    Phá tan ngôi miếu

    Trong toán người đó , hồn nàng nhận ra rằng

    Kẻ cầm đầu chính là người nàng yêu khi xưa - hoàng thượng

    Người bảo : " Ta không muốn có bất cứ vương vấn gì ở đây , các ngươi phá thẳng tay đi "

    Nàng chợt đau xót cho chính mình , đến chết cũng không được yên thân

    Chỉ vì chữ tình ...



    Hồn nàng lại phải phiêu diêu khắp chân trời cuối đất

    Đi đâu , nàng cũng thấy người ta khổ vì chữ tình

    Nàng gặp những linh hồn bé nhỏ chất vì tình , trao cho họ đôi cánh bướm để họ bay xa hơn , bay cao hơn

    Nhìn rõ bộ mặt thật của thế gian này hơn

    Nàng không cần đôi cánh ấy nữa

    Bởi lẽ , nàng đã quá hiểu lòng người , quá hiểu cái hố sâu đen tối của thế gian rồi mà...



    Đến một ngày , linh hồn nàng gặp được sáu linh hồn khác

    Cũng đau khổ , cũng chết vì một chữ ...Tình...

    Nghe chuyện của họ , nàng hiểu nỗi đau của nàng chưa là gì cả....

    Và hơn hết , là nơi nàng , tấm lòng dành cho họ tự dưng lớn lao đến lạ...

    Cả 7 người , yêu thương nhau , hiểu nhau và sống như 1 gia đình...

    Nàng chết trẻ nhất , nên gọi nàng là Út...

    Họ cùng tu hành...

    Trải qua mấy ngàn kiếp...

    Cuối cùng...

    Họ trở thành những con Nhện tinh...

    Chuyên...giăng lưới tình...















    __________________
    ♥ ...Em yêu Anh vì Em yêu Anh chứ không phải vì Anh sẽ yêu Em...
    ...Và Em chờ đợi là chờ đợi ngày Em hết yêu Anh chứ không phải chờ ngày Anh yêu Em...♥


    ‎♥...Trái Tim em chỉ mở ra 2 lần...cho Anh vào và tống cổ Anh ra...^^...♥

    Sponsored content

    Bình Thường Re: ...Tình Sử 7 Nàng Nhện Tinh...

    Bài gửi by Sponsored content


      Hôm nay: Mon Nov 19, 2018 7:15 am