Chào Bạn...!
Nếu Đây Là Lần Đầu Tiên bạn Truy Cập Vào Diễn Đàn. Thì Hãy Đăng kí Thành Viên Nhé
Vì Những Link Trong Bài Viết Đều Bị Ẩn. Chỉ Có Thành Viên Được Nhìn Thấy Link.
Diễn Đàn Bây Giờ Đang Cần MOD Gấp Hãy Đăng Kí Làm MOD Tại Đây
Chút Bạn Có Những Giây Phút Online Vui Vẽ

...

Latest topics

» Trym Non
by Admin Thu Aug 08, 2013 6:40 pm

» [ViDeo Clip Sex] Xem Clip sex của hot girl 9x Bắc Giang
by Khách viếng thăm Wed Oct 19, 2011 1:26 pm

» MusicCut-Phần mềm cắt nhạc chuyên nghiệp, đơn giản
by Khách viếng thăm Tue Oct 11, 2011 9:47 am

» một em tự sướng nè
by Khách viếng thăm Tue Oct 04, 2011 10:40 am

» Bé Zen, 9x super đú đởn
by Khách viếng thăm Tue Oct 04, 2011 10:27 am

» [FILM.CẤP.III]Em này thì xinh không biết nói vào đâu - Nữ Sinh - Không
by Khách viếng thăm Sat Sep 24, 2011 7:35 pm

» ]FlimIII]Maria Ozawa phe vaj~
by Khách viếng thăm Sat Sep 24, 2011 7:24 pm

» em nay` hoc sing rat dep. nay`
by Khách viếng thăm Sat Sep 24, 2011 7:10 pm

» mot. em mat' zjn nua~ goy nak`
by Khách viếng thăm Sat Sep 24, 2011 7:09 pm

» ôi mẹ ơi...ngon tàn bạo
by Khách viếng thăm Sat Sep 24, 2011 6:57 pm

» Cô Thư Ký Hang Hàng Dăm (18+)
by Khách viếng thăm Sat Sep 24, 2011 6:56 pm

RSS feeds


Yahoo! 
MSN 
AOL 
Netvibes 
Bloglines 

    Yêu Anh Hơn Cả Tử Thần

    Share
    avatar
    Khách vi
    Khách viếng thăm

    Bình Thường Yêu Anh Hơn Cả Tử Thần

    Bài gửi by Khách vi on Sat Apr 02, 2011 7:13 am

    Phần 1 :
    Cả em và Tử thần đều muốn có anh.
    Có điều em có ưu thế hơn ông ta, vì em yêu anh, yêu anh sâu sắc.
    Mở đầu
    - Mễ Bối, có thật là ngươi muốn rời khỏi Thiên đình không?
    Ngọc Đế nghiêm khắc hỏi Đào Hoa Tiên Tử.
    Đáp lại câu hỏi của Ngài là một cái gật đầu kiên quyết.
    - Sau khi xuống hạ
    giới, ngươi sẽ là người trần mắt thịt, không thể sử dụng pháp thuật của
    Thiên giới. Hơn nữa, đây là ngươi bị đày xuống dưới đó, nên ở nhân gian,
    ngươi sẽ phải trải qua rất nhiều khổ nạn. Để ngăn ngươi tiết lộ chuyện
    thiên đình, ta sẽ biến ngươi thành người câm!

    - Con biết ạ.
    - Đào Hoa Tiên Tử Mễ
    Bối, ngươi vi phạm luật lệ thiên đình, đáng lẽ phải đầy xuống hạ giới,
    không thể trở lại thành tiên, nhưng niệm tình ngươi và Cửu hoàng tử của
    ta đã có hôn ước, ta tha cho lần này. Nên nhớ, ngươi chỉ có hai mươi
    ngày ở dưới hạ giới mà thôi.

    - Cảm tạ Ngọc Đế đã khoan dung!
    ...
    - Bối Bối, có thật nàng muốn rời xa thiên đình, rời xa ta không? Hay để ta xin phụ vương khai ân, tha cho nàng lần này nhé?
    Một chàng trai tuấn tú mặc áo lụa, đầu đội kim khôi len lén nắm tay Mễ Bối, nôn nóng hỏi.
    - ... Dưới hạ giới có ân nhân của thiếp. Ân nghĩa này, thiếp nhất định phải báo đáp.
    Mễ Bối dịu dàng gật đầu, quay mặt đi, không nỡ nhìn vẻ mặt buồn bã trong mắt Cửu Hoàng tử.
    - Vậy nàng nỡ rời xa ta sao?
    Hoàng tử kéo vạt áo Mễ Bối, giật nhè nhẹ.
    - Chỉ có hai mươi ngày, sẽ nhanh thôi mà.
    Mễ Bối nhẹ nhàng an ủi, giọng nàng mền mại như nước.
    - Chúng ta đều là người lớn cả rồi, hơn nữa chàng lại là hoàng tử nữa, đừng trẻ con thế có được không?
    - Nhưng ... một ngày
    trên trời bằng một năm dưới hạ giới. Ta đợi nàng chỉ hai mươi ngày,
    thời gian trôi đi rất nhanh. CÒn nàng thì sao chịu được hai mươi năm chờ
    đợi? Phụ vương cũng đã nói rồi, người sẽ bắt nàng phải chịu những nỗi
    khổ xưa nay chưa từng có. Ta sợ nàng sẽ không chịu đựng nổi...

    - Chàng yên tâm đi mà, sẽ không có chuyện gì đâu.
    Nói xong, Mễ Bối quay mặt lại nhìn hoàng tử.
    Hoàng tử chỉ biết thở dài, chầm chậm cúi đầu, dịu dàng hôn lên trán Mễ Bối.
    - Bối Bối, nàng yên tâm, ta nhất định sẽ đợi nàng trở về!
    ...
    - Đào Hoa Tiên Tử Mễ Bối, trước khi xuống trần, ngươi có nguyện vọng gì không?
    - Xin ngài cho tôi đầu thai vào đất nước của ân nhân cứu mạng tôi.
    - Ân nhân cứu mạng ngươi? Người đó là ai?
    - Người ấy tên là...
    Nhân gian, một bệnh viện ở Tây Thành

    - A, sinh rồi! Chúc mừng, chúc mừng! Là một tiểu thư xinh đẹp, đáng yêu!
    Y tá vui mừng nói với người sản phụ yếu ớt đang nằm trên bàn đẻ.

    - Cô nhóc! Đúng là cứng đầu, suốt hai mươi tiếng đồng hồ mới sinh ra
    được cô đấy! Làm mẹ cô mệt đến gần hết cả hơi rồi kia kìa! Đúng là tiểu
    yêu tinh thích làm khổ người khác!

    Cô y tá đùa với đứa trẻ vừa mới chào đời.

    Nó thật xinh đẹp, khuôn mặt tựa hạt ngọc trân châu (một loại gạo ở Trung
    Quốc, hạt rất trong và đẹp) vậy, vừa trắng vừa rạng ngời, cặp môi nhỏ
    xinh, hồng hồng như cánh hoa đào. Đột nhiên cô y tá nhận ra đứa bé có
    điều khác lạ. Nó không khóc, chân tay giãy giụa, quơ loạn trong không
    khí, sắc mặt xanh mét.

    - Nhanh lên, đứa bé ở trong bụng mẹ lâu quá, bây giờ không thở được rồi! Mau mau cấp cứu!

    Cô y tá đang bế đứa bé nôn nóng hét lên.

    Mười phút sau...

    - Ôi... Một sinh mạng đáng yêu như thế mà vừa chào đời đã kết thúc
    rồi... Thật đáng tiếc... Cô xem, môi nó hồng như cánh hoa đào ấy, lớn
    lên nhất định trở thành một cô giá xinh đẹp cho mà xem! Thật đáng
    tiếc...

    Tất cả các bác sỹ và y tá trong phòng cấp cứu đều thấy xót xa cho đứa bé
    đáng thương. Có lẽ như vậy cũng là may mắn, đứa bé sẽ không phải chịu
    nhiều đau khổ của cuộc đời này nữa. Người mẹ như đứt từng khúc ruột,
    ngất đi mấy lần.

    Sau khi tim đứa trẻ ngừng đập một giờ đồng hồ, đột nhiên bầu trời tối
    sầm lại trong nháy mắt. Nửa tiếng sau, phía chân trời, một tia sáng lóe
    lên, tiếp sau là tiếng sấm vang trời. Mọi người chưa bao giờ nghe thấy
    tiếng sấm nào lớn như vậy. Tất cả đều không khỏi giật mình. Lúc này,
    trên trời bỗng hiện lên một quầng ánh sáng màu hoa đào sáng lấp lánh,
    lượn lờ phía trên thành phố. Tất cả mọi người đều bị cảnh tượng kỳ lạ
    này làm cho ngây người, phụ nữ thì dùng tay che miệng, sợ không kìm nén
    nổi mà hét lên, đàn ông thì sợ đến nỗi lưng áo đầm đìa mồ hôi.

    Cũng may, đây không phải ngày tận thế. Quãng sáng màu hồng lượn mấy vòng
    trên không rồi hướng xuống một bệnh viện ở phía tây thành phố, sau đó
    biến mất.

    - Oa...oa...

    Khi quãng sáng màu hồng kia nhập vào bé gái sơ sinh, một giây sau, bé
    gái có trái tim ngừng đập hơn một tiếng đồng hồ, bị tuyên bố là đã chết
    ấy, đột nhiên kêu toáng lên. Tiếng kêu rất lớn, rất vang, tựa như tiếng
    chuông trong ngồi chùa cổ. Tất thảy đều kinh sợ. Lẽ nào là yêu tinh
    chuyển thế? Không ai dám thở mạnh.

    Một bác sỹ lớn tuổi có uy tín trong bện viện lấy hết can đảm bước về
    phía đứa bé, nghi hoặc, chau mày chẩn đoán trong giây lát, sau đó quay
    người lại, kinh ngạc thốt lên:

    - Sống lại rồi!

    Tất cả mọi người đều xôn xao bàn tán.

    Lúc này, mây đen đã tan, ánh mặt trời lại chiếu rọi, bầu trời lại trở về màu xanh thăm thẳm vốn có.Mười chín năm sau

    Những đoá hoa vừa được tưới nước hân hoan khoe sắc, khoe hương với Đào
    Hoa Tiên Tử Mễ Bối. Mễ Bối ngồi trong nhà kính trồng hoa trên lầu ba,
    chống cằm nhìn mặt trời hoàng hôn treo lơ lửng phía trời xa. Những tia
    sáng cuối cùng chiếu lên mái tóc đen mềm mại của cô, ánh lên một màu rực
    rỡ.

    Cô mặc váy ngắn màu trắng ngà, gương mặt sáng tựa hạt gạo trân châu, đôi
    môi hồng như hai cánh hoa đào đính trên khuôn mặt hoàn mỹ. Môi Mễ Bối
    rất mỏng, khoé miệng khẽ hếch lên rất tự nhiên, cho dù lúc bình thường
    cũng gây cho người khác cảm giác như đang mỉm cười. Đôi mắt long lanh mê
    hồn lúc này đang hờ hững nhìn về phía chân trời. Bầu trời được ánh
    hoàng hôn phủ lên những áng mây vàng rực rỡ.

    Mễ Bối cứ ngồi yên lặng như vậy trong nhà kính.

    Đóa hồng đỏ đang lặng lẽ khoe sắc bên cạnh cặp đùi trắng thon dài của
    cô, chợt phát hiện ra, cho dù là lúc mình đẹp nhất, rực rỡ nhất cũng
    không thể so bì với một ánh mắt hờ hững của cô gái bên cạnh, bèn xấu hổ
    cụp xuống.

    Lúc này, dưới nhà chợt vang lên tiếng của bà Mạc:

    - Mễ Bối! Tưới hoa xong chưa con? Xuống ăn cơm thôi!

    Lúc này, cô gái mới sực nhớ, mình đã ngẩn người ra ở đây quá lâu, liền vội vàng cầm bình nước bên cạnh lên, chạy xuống nhà.

    Mọi người đã ngồi hết vào bàn, chỉ còn lại một ghế trống, rõ ràng là cả
    nhà đã đợi Mễ Bối rất lâu. Cô bối rối gật đầu, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống
    ghế của mình.

    - Mễ Bối, con cứ coi đây như nhà mình vậy, không cần phải khách khí làm gì!

    Bà Mạc nhận ra vẻ ngượng ngùng trên gương mặt cô gái trẻ, liền nở một nụ
    cười thân thiện. Sau đó, bà đưa tay chỉ vào một người đàn ông trung
    niên vẻ nghiêm khắc, ít nói ít cười, ở ghế đầu tiên:

    - Đây là chồng ta, sau này ông ấy sẽ là cha của con.

    Sau đó, bà lại chỉ vào một bà già ăn mặc kiểu người giúp việc:

    - Còn đây là vú Lý. Con mới tới đây, nhất định là có nhiều chuyện còn
    chưa hiểu, vú Lý sẽ chăm sóc cho con. Những chuyện như tưới hoa, tỉa
    cành, sau này con cứ để vú Lý làm là được.

    Mễ Bối gật đầu một cách máy móc, rồi đưa mắt liếc trộm vú Lý.

    - Vâng, cô chủ, sau này tất cả mọi chuyện cứ để chúng tôi làm!

    Giọng vú Lý tương đối vang, lúc nói mắt cũng nheo nheo như đang cười, nhìn rất thân thiết.

    Không khí im lặng bao trùm cả gian phòng rộng. Nhìn cô con gái nuôi xinh
    đẹp như đóa tường vi, đẹp người đẹp nết này, bà Mạc không nén nổi nụ
    cười hân hoan.

    Mễ Bối giờ mới để ý bên cạnh cô còn có một chiếc ghế trống nữa…

    - Vú Lý, cậu chủ vẫn chưa về à?

    Nhắc đến “cậu chủ”, giọng nói của bà bỗng trở nên gay gắt, nhưng vẫn không giấu được niềm yêu thương vô hạn.

    - Cậu chủ… có lẽ cũng sắp về ạ…

    Vú Lý run run giọng, trả lời.

    - Hừ! Thằng khỉ này!

    Bà Mạc vừa nói vừa rút di động ra:

    - Có phải mày muốn mẹ đích thân đi mời mới chịu về không! Em gái mày hôm
    nay lần đầu ra mắt mà mày đã giở trò rồi! Bố mày cũng ở đây đấy!

    Ông Mạc, vẫn ngồi yên lặng như một bức tượng từ nãy giờ, liền khẽ đằng
    hắng một tiếng, Bà Mạc đưa mắt nhìn chồng, lại tiếp tục nói vào điện
    thoại:

    - Ba phút nữa mà mẹ còn chưa nhìn thấy mày thì đừng về nữa… alô… alô…

    Rõ ràng là bên kia đã cúp máy.

    Mễ Bối len lén liếc nhìn bà Mạc, không hiểu gì cả. Không khí bỗng chốc
    trở lên căng thẳng. Hai tay Mễ Bối đặt trên bàn, khẽ bóp nhè nhẹ chiếc
    khăn trải, chẳng dám thở mạnh.

    - Mọi người ăn đi, tôi không muốn ăn nữa.

    Ông Mạc chầm chậm đứng lên. Câu nói ngắn gọn, nhưng rất uy nghiêm. Bà
    Mạc muốn lên tiếng giữ chồng, nhưng lời ra đến cổ họng thì tắc lại,
    không thốt lên được.

    - À… - Bà Mạc ngại ngần nhìn Mễ Bối. – Hôm nay… Anh con về ngay thôi ấy mà! Nó bận! Dạo này nó bận lắm.

    Mễ Bối gật gật đầu, trong lòng thầm nhủ: “Tại sao cứ nhất định phải gặp
    cậu chủ nhà họ Mạc cơ chứ?” Điều cô quan tâm chỉ là người nhà họ Mạc có
    thể cho cô một mái nhà ấm áp hay không mà thôi, chỉ vậy mà thôi.

    Bữa cơm gia đình đã bị giải tán như thế. Lúc Mễ Bối được vú Lý dẫn lên
    lầu đi tắm, còn nghe bà Mạc ở dưới lầu thở dài, lẩm bẩm nói một mình:

    - Một bữa cơm đang yên đang lành, cứ tưởng là nó sẽ về, cả nhà cùng ăn, không ngờ nó vẫn cứ…

    Giọng nói của bà rất khẽ, vang ra căn phòng khách rộng, đầy vẻ thê lương và buồn bã.

    Mễ Bối thầm nhủ, thì ra vợ của một vị chủ tịch với gia tài ức vạn cũng chẳng sung sướng gì.

    Đúng là nhân tình thế thái.

    Lúc qua chỗ ngoặt của cầu thang. Mễ Bối quay đầu lại nhìn bà Mạc lần
    nữa, dưới ánh đèn pha lê lộng lẫy, bóng lưng bà trở lên huyền ảo một
    cách lạ kỳ. Lúc này, bà cũng chỉ là một người mẹ bình thường đang mong
    ngóng đứa con trở về mà thôi. Trong lòng Mễ Bối chợt dâng lên một cảm
    giác rất lạ, không thể nói lên lời. Có lẽ, đây chính là sự đồng cảm mà
    nhân loại vẫn hay nói tới chăng?

    Mễ Bối khẽ lắc đầu. Tiên nữ xuống trần không thể có tình cảm, không thể
    khóc, cũng không thể cười.Sau khi tắm xong, người Mễ Bối toả ra một mùi
    thơm thoang thoảng, làn da trắng hồng mịn màng như trẻ sơ sinh, mái tóc
    đen bóng như nhung xoã xuống lưng, cô khoác chiếc váy ngủ lụa mà vú Lý
    đã chuẩn bị sẵn, trông đẹp một cách lạ thường, nói như kiểu của bà Mạc
    thì “ cứ như một cô tiên nhỏ ở Dao Trì” vậy.

    - Tôi chưa bao giờ thấy cô gái nào xinh đẹp như cô chủ cả. Cô đến đây, đúng là phúc của nhà họ Mạc.

    Vú Lý vừa giúp Mễ Bối chuẩn bị giường vừa thật thà nói.

    Mễ Bối hờ hững đưa mắt nhìn vú Lý - lặng lẽ - đôi mắt sáng như vầng trăng mới nhú của cô thoáng hiện vẻ cảm kích.

    - Cô chủ, nghỉ sớm đi ạ!

    Vú Lý nói, rồi lui ra ngoài. Lúc ra khỏi cửa, còn nghe tiếng bà lẩm bẩm:

    Ôi, thật đáng tiếc, một cô gái xinh đẹp nhường ấy lại không thể nói chuyện được.

    Nằm trên chiếc giường êm như mây, nhưng Mễ Bối lại cảm thấy hơi khó ngủ, liền chống tay ngồi dậy.

    Gió đêm đầu hạ mang theo mùi hoa sơn chi ngan ngát phà vào mặt Mễ Bối,
    cảm giác tươi mát làm cô thư tái nhắm hờ hai mắt. Tấm rèm cửa màu xanh
    nhạt bị gió vén lên, để lộ cả một bầu trời sao lấp lánh bên ngoài.

    Trời đêm đẹp đến nỗi làm người ta phải nín thở, những ngôi sao nhỏ như
    những viên đá quý màu lam lấp lánh. Mễ Bối không phải người phàm, cô là
    Đào Hoa Tiên Nữ của Thiên giới. Mười chín năm nay, mỗi lần cảm thấy mệt
    mỏi, cô đều ngước mắt nhìn lên bầu trời, tâm trạng liền cân bằng trở
    lại.

    Cứ nghĩ đến chuyện sắp được trở lại Thiên đình, nghĩ đến Cửu Hoàng tử
    vẫn đang mòn mỏi ngóng trông là trong lòng cô lại thấy ấm áp.

    Mới chìm vào giấc ngủ được một giây, Mễ Bối đã mơ màng nghĩ đến cậu chủ
    nhà họ Mạc. Anh ta là người thế nào mà lại có thể dẫm đạp lên tình yêu
    của bố mẹ như vậy?



    - Bối Bối, có phải nàng đã quên ta rồi không? Có phải nàng đã quên lời hứa giữa chúng ta rồi không?

    - Không, thiếp không quên.

    - Vậy thì tốt quá, đã mười chín ngày rồi, chỉ còn một ngày nữa là nàng được trở về Thiên đình, ta nhớ nàng đến chết đi được!

    - Thiếp cũng nhớ chàng!

    - Đúng rồi, nàng tìm thấy ân nhân cứu mạng của mình chưa?

    - Thiếp vẫn chưa!

    - Bối Bối, nàng không thể yêu con người được! Nếu nàng phản bội ta, ta
    sẽ xuống dưới đó, giết hắn ngay lập tức! Ta sẽ giết hắn… Ta sẽ giết hắn…
    avatar
    Khách vi
    Khách viếng thăm

    Bình Thường Re: Yêu Anh Hơn Cả Tử Thần

    Bài gửi by Khách vi on Sat Apr 02, 2011 7:14 am

    Đột nhiên, bên tai cô vang
    lên tiếng rít chói tai, âm thanh ấy làm cho gan ruột Mễ Bối như bị xé
    nát. Cô giãy giụa, rồi ngồi vụt dậy, thở hổn hển.

    Cô mở mắt nhìn xung quanh, rèm cửa màu xanh nhạt, căn phòng lộng lẫy như
    cung điện… Cô vẫn đang ở trong ngôi nhà mới. Thì ra chỉ là mơ, là Cửu
    Hoàng tử đã vào giấc mơ của cô.

    Hoàng tử nói sẽ giết chết người mà Mễ Bối yêu, nhất định chàng sẽ làm
    được. Những người đã nhận nuôi Mễ Bối trước đây, chỉ cần đối xử không
    tốt với cô một chút, là lập tức gặp phải tai hoạ. Mễ Bối biết tất cả
    những chuyện đó là do Cửu Hoàng Tử làm.

    Nghĩ lại, mình đã xuống trần mười chín năm ròng, vậy mà vẫn chưa tìm
    thấy ân nhân cứu mạng năm xưa, trong lòng Mễ Bối không khỏi thất vọng.

    Mễ Bối thò chân xuống giường, chạm phải sàn đá mát lạnh mới phát hiện
    người mình đã ướt đẫm mồ hôi. Ánh nắng sớm đầu hạ chiếu xuyên qua cửa
    sổ, mặt trời đang gắng sức thoát khỏi đường chân trời, khoe gương mặt đỏ
    hồng. Một ngày mới lại bắt đầu.

    Đột nhiên, cô nhìn xuống cánh cổng lớn bên dưới, một cậu con trai phóng
    xe đua lao vút ra. Bà Mạc ở phía sau không ngừng gào thét:

    - Hy Hy, mày quay lại cho mẹ! Con ơi! Con về đi…

    Cậu con trai kia không thèm trả lời, cũng chẳng thèm ngoảnh đầu nhìn
    lại, phóng vút đi không do dự. Mễ Bối không nhìn rõ mặt cậu ta, chỉ biết
    dáng người dong dỏng cao, mái tóc đen bóng mượt, lái xe nhanh như bay.

    Cuối cùng, bà Mạc buồn bã ngồi thụp xuống bên ngoài cánh cổng, thở hổn
    hển một cách yếu ớt. Từ góc này, Mễ Bối có thể nhìn thấy bờ vai cô đơn
    của bà đang rung lên nhè nhẹ, dường như bà đang khóc.

    - Cô chủ, đến giờ ăn sáng rồi!

    Ngoài cửa, vú Lý lên tiếng gọi.

    Mễ Bối giờ mới hốt hoảng đứng dậy.

    Hôm nay, chỉ có bà Mạc với Mễ Bối ăn cơm, người giúp việc đều ra ngoài
    dọn dẹp vườn hoa cả.Căn nhà lớn trở nên mênh mông quá đỗi. Bà Mạc có vẻ
    buồn bã, tay cầm đũa mà lòng nghĩ tận đâu đâu, bà khuấy đôi đũa vào
    trong bát cháo một lúc lâu mà không nhận ra.

    Mễ Bối lặng lẽ ăn cơm, không nói tiếng nào.

    Bà Mạc lúc này mới sực tỉnh, vội vàng gắp cho Mễ Bối một miếng thịt gà:

    - Ăn đi con, ăn nhiều vào, có mập mạp thì người mới khoẻ mạnh. Con xem, con gầy quá!

    Mễ Bối có cảm giác hơi sợ vì được nuông chiều quá, vội vàng gật đầu tỏ ý
    cảm ơn. Cô đã ở nhân gian mười chín năm, nhưng đây mới là lần đầu tiên
    cô gặp được một gia đình quan tâm tới mình.Chẳng trách mà tình cảm nơi
    trần gian lại khiến không ít các vị tiên trên Thiên giới mơ tưởng,
    ngưỡng mộ đến thế.

    Nhìn ánh mắt quan tâm của bà Mạc và giọt lệ còn sót lại trên khoé mi, cô
    cảm thấy người đàn bà này thật thân thiết. Mễ Bối cắn trọn miếng thịt
    gà tươi ngon, vừa miệng.

    Bà Mạc nhìn cô gái ngoan ngoãn, xinh đẹp trước mắt, không khỏi xót xa, nhẹ nhàng nói:

    - Con à, chắc con chịu khổ nhiều lắm rồi phải không? Nhìn con kìa, sắp
    gầy như que củi rồi. Ăn đi con, ăn no rồi ông Tư sẽ đưa con đi học.

    Cổng Học Viện Tân Ngạn

    Mễ Bối bảo chú lái xe dừng lại cách cổng trường một đoạn khá xa. Cô
    không muốn ngay ngày đầu tiên đi học đã khiến cho các bạn cùng lớp có
    cảm giác mình là người cao ngạo.

    Đây là ngôi trường tốt nhất thành phố, cây xanh mát rợp, hoa cỏ thơm
    ngát, thoạt nhìn đã thấy tất nhiên không phải tầm thường. Mùa hè đã đến,
    đi trên con đường mát rượi rợp bóng cây, nhìn những học sinh mặc đồng
    phục trắng đi đơn lẻ hoặc sánh đôi nhau, người ta có thể cảm nhận được
    sức sống mãnh liệt đang trào dâng nơi đây.

    Ánh mặt trời khẽ rọi lên mái tóc đen huyền của Mễ Bối, tựa như tặng thêm
    cho cô một vòng hoa rực rỡ. Chọn một con đường nhỏ vắng người, Mễ Bối
    uyển chuyển bước đi.

    Trên cành cây, lũ chim sẻ tinh nghịch đang chí chách nô đùa, gió thổi
    nhè nhẹ, tiết trời mát mẻ khiến Mễ Bối cảm thấy hân hoan, rộn ràng. Rất
    tự nhiên, cô cất tiếng hát.Nhưng không có một âm thanh nào phát ra từ cổ
    họng cô. Để ngăn ngừa cô tiết lộ bí mật của Thiên giới, trước khi xuống
    trần, Ngọc Đế đã lấy đi tiếng nói của cô, khiến cô mãi mãi không thể
    cất tiếng nói chuyện với bất kỳ ai.

    Mặt trời thật đáng yêu. Mễ Bối ngước mặt lên nhìn, ánh nắng vàng rực rỡ
    làm cô phải nheo mặt lại.Mễ Bối đưa tay lên che mắt, không chú ý dưới
    chân nên vấp phải một tảng đá nhô lên, ngã uỵch xuống đất. Đúng chỗ cô
    ngã xuống lại có một tảng đá nhọn chìa lên.

    Đầu gối trắng ngần của Mễ Bối bị mài vào tảng đá, máu liền chảy ra. Đầu
    gối chảy máu, còn Mễ Bối thì cứ ngẩn người ra nhìn từng giọt máu nhỏ
    tong tong xuống đất.

    Cơ thể con người thật lạ, đổ mồ hôi thì không sao, còn chảy máu thì lại thấy đau.

    - Lên đại học rồi còn để vấp ngã thế à?

    Một giọng nam đầy vẻ chế giễu vang lên bên cạnh Mễ Bối.
    avatar
    Khách vi
    Khách viếng thăm

    Bình Thường Re: Yêu Anh Hơn Cả Tử Thần

    Bài gửi by Khách vi on Sat Apr 02, 2011 7:14 am

    Phần 2

    Thôi chết! Bị người ta nhìn thấy rồi!

    Mễ Bối ngẩng đầu nhìn. Cậu sinh viên dong dỏng cao đang đứng ngay bên
    trái cô. Ánh mặt trời chiếu sau lưng anh ta, Mễ Bối không trông rõ mặt.
    Cô nheo mắt, nhưng cũng chỉ thấy một bóng đen mờ mờ, đầu tóc rối bù.

    Lúc này, chuông vào học đột nhiên vang lên.

    Bóng đen khẽ chuyển động, gương mặt không còn bị ngược sáng toát lên một
    sức quyến rũ lạ kỳ, hai hàng lông mày rậm nhướng lên chứng tỏ chủ nhân
    của chúng là người rất ngang ngược,đôi mắt đẹp đang từ trên cao nhìn
    xuống, dường như không hề quan tâm tới Mễ Bối đang ngồi dưới đất, cặp
    môi mỏng nhếch lên tạo thành đường cong hoàn hảo, rõ ràng là đang tỏ ý
    mỉa mai, chế giễu Mễ Bối.

    Anh ta nhìn chăm chăm vào đầu gối trắng muốt đang chảy máu của Mễ Bối, ánh mắt tà ác như mắt quỷ hút máu:

    - Chảy máu rồi!

    Sau đó anh ta lại lạnh ngạt ngước mắt lên, hờ hững buông thêm một câu:

    - Chảy máu rồi!

    Dường như hai câu vừa rồi là của hai con người hoàn toàn khác nhau vậy.
    Mễ Bối ngẩn người ra nhìn người con trai lạ, không biết phải làm sao.

    Anh chàng kia nói xong, ưỡn ngực đi thẳng không buồn quay đầu lại.
    Ánh mặt trời chiếu xuyên qua kẽ lá, nghịch ngợm nhảy múa trong sân
    trường tràn ngập mùi hương thơm mát của mùa hạ.Mễ Bối ngồi dưới đất, máu
    chảy dọc theo đầu gối xuống chân. Ánh mặt trời nhẹ nhàng chiếu lên máu
    của Mễ Bối, một mùi tanh nồng bốc lên khiến người ta phải rùng
    mình.Chẳng trách trên Thiên đình vẫn nói con người có máu có thịt, xước
    da một chút là sẽ đau, sẽ chảy máu. Mễ Bối nhìn chăm chú vào vết máu
    trên chân mình, nhớ lại cuộc sống không có cảm giác trên Thiên giới,
    thầm cảm thấy rằng đau đớn làm con người ta sáng suốt hơn.

    Anh chàng kia đã đi xa rồi, nhưng Mễ Bối vẫn còn nghe anh ta lẩm bẩm:

    - Khổ nhục kế hả? Trò này cũ lắm rồi.

    Mễ Bối cố nhịn đau, gắng gượng đứng dậy rồi mới phát hiện đã vào giờ
    học, cả ngôi trường rộng lớn hầu như không một bóng người, lẽ nào vừa
    mới đi học ngày đầu tiên, cô đã bị muộn?

    Mễ Bối quên cả vết thương ở chân, khập khiễng lê bước trên con đường
    nhỏ. Hầu như chẳng còn thấy bóng học sinh mặc đồng phục đâu nữa. Mễ Bối
    lo lắng đưa mắt nhìn khắp nơi, mồ hôi đầm đìa… Có lẽ, cô đã lạc đường
    mất rồi.

    Đột nhiên, từ phía xa, chợt xuất hiện một vật thể màu trắng đang chuyển
    động, trông rất giống một học sinh mặc đồng phục của trường. Mễ Bối liền
    mừng rỡ đuổi theo bóng trắng đó. “Đi theo anh ta, nhất định sẽ đến được
    khu lớp học”.

    Lại gần, cô mới nhận ra bóng trắng này chính là anh chàng có ánh mắt
    giống quỷ hút máu lúc nãy. Anh ta đang ung dung đi đằng trước, miệng gặm
    bánh mì, tay phải cầm một bịch sữa. Bộ đồng phục trắng của anh ta vừa
    nhàu nát vừa dúm dó, đầu tóc rối bù như tổ quạ. Mễ Bối cứ lặng lẽ theo
    sau anh ta, rẽ hết đường này sang đường khác.

    Anh chàng kia dường như phát hiện ra Mễ Bối đi theo mình, lúc đi qua chỗ
    rẽ, anh ta còn liếc mắt nhìn cô một cái, ánh mắt có vẻ hơi ngạc nhiên,
    rồi lập tức chuyển thành giễu cợt, sau đó lại tiếp tục sải chân bước về
    phía trước. Mễ Bối nghiến răng, nhịn đau chạy theo.

    Chuông báo vào học từ 8 giờ 50, Mễ Bối nhìn đồng hồ thấy đã chỉ sang 9 giờ 20; muốn khóc mà không có nước mắt.

    Tháng sáu đầu hạ, càng gần trưa, ánh mặt trời càng độc. Mễ Bối kéo lê
    bên chân bị thương theo anh chàng lạ mặt phía trước đi khắp sân trường,
    được một lúc thì mồ hôi đã ướt đẫm lưng áo cô.Chân bị thương lại phải
    vận động liên tục làm máu càng lúc càng chảy nhiều hơn, nhanh hơn. Đến
    khi mồ hôi mang theo muối chảy vào vết thương, Mễ Bối mới cảm thấy đau
    như đang có mũi dùi xuyên qua tim mình vậy.

    Lại đi thêm hai mươi phút nữa, cánh cửa lớn trang hoàng rực rỡ đã hiện
    ra trước mắt. Mễ Bối thầm nhủ ngôi trường này đúng là lớn thật, sớm biết
    vậy thì cô đã để ông Tư lái xe đưa vào tận nơi rồi.

    Ra khỏi cổng, Mễ Bối mới ngẩn người đứng sững lại… Không đúng! Chỗ này
    không phải là nơi vừa rồi ông Tư dừng xe sao? Lẽ nào mình đã đi một vòng
    xung quanh trường rồi quay trở lại đây?

    Cô đang nghĩ thì một chiếc taxi màu xanh lục chạy lướt qua trước mặt,
    gương mặt đáng ghét kia thò ra cửa sổ, hả hê cười chế giễu:

    - Bye bye…

    Khi chiếc taxi phóng vụt qua, cuốn lên một cơn gió nóng mang theo mùi
    xăng nồng nồng, Mễ Bối mới giật mình hiểu ra: Vừa rồi mình đã bị gã đáng
    ghét kia lừa cho đi một vòng!

    Cô móc điện thoại ra xem. 9 giờ 50. Mồ hôi chảy dài trên lưng Mễ Bối.
    Máu ở đầu gối vẫn chảy ròng ròng, lúc này Mễ Bối chỉ muốn bỏ học, cô
    ngồi phịch xuống đất không động đậy.
    Trong lớp học, cô giáo đang
    ra sức dùng phấn vẽ những ký tự loằng ngoằng lên bảng, cứ như là cuối
    năm sẽ bình chọn giáo viên xuất sắc lấy tiêu chuẩn là ai dùng phấn nhiều
    hơn vậy. Sinh viên bên dưới ủ rũ như tàu chuối khô,gà gật ngủ.

    Lúc này chợt vang lên tiếng gõ cửa nhè nhẹ nhỏ như tiếng mèo cào. Cô
    giáo không nghe thấy, vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt giảng bài. Tiếng
    gõ cửa vẫn kiên trì vang lên.

    - Thưa cô, có người gõ cửa kìa!

    Một sinh viên nam ngồi hàng đầu bực bội lên tiếng nhắc.

    Lúc này, cô giáo mới dừng tay phấn, ra mở cửa. Đám sinh viên bên dưới
    cũng nhân cơ hội này nói mấy câu chuyện phiếm, thật rôm rả.

    - Em là ai?

    Cô giáo hỏi, mặt lạnh băng.

    Cô gái trẻ ngẩng đầu, cặp mắt to long lanh nhìn cô giáo đầy sợ sệt. Cô mở miệng, nhưng không phát ra được tiếng nói.

    - Nói đi, em tìm ai?

    Cô giáo nói to hơn.

    Ánh mắt các sinh viên trong lớp đều dồn cả vào cô gái mới này. Cô rất
    xinh đẹp, đám con trai đều cảm thấy ngất ngây. Nhưng trên đầu gối trắng
    muốt của cô lại có một vết máu đã khô, đông đặc lại ở bắp vế, màu máu
    nổi bật trên nền trắng, làm mọi người không khỏi rùng mình.

    - Hỏi mà không trả lời! Em bị câm à?

    Chữ “câm” thốt ra từ miệng cô giáo như một mũi tên độc găm thẳng vào tim
    cô gái, chỉ thấy cô khẽ gật đầu, cắn chặt môi dưới, đau đớn nhíu hai
    hàng lông mày lá liễu, lắc đầu rồi lại gật đầu. Cả lớp cười ồ lên.

    Một sinh viên nam ngồi ở cuối lớp ngẩng đầu lên, cặp mắt lạnh lùng quét
    qua người cô gái tội nghiệp đứng ngoài cửa lớp một lượt rồi lại gục đầu
    xuống, tiếp tục ngủ, dường như hoàn toàn không có gì liên quan tới mình,
    dường như anh ta chưa bao giờ gặp cô gái này, dường như người đã hại cô
    phải tốn công đi vòng quanh trường rồi đến muộn là một người khác vậy.
    Bị cô giáo hỏi dồn, lại bị cả lớp cười nhạo, Mễ Bối không biết làm sao,
    lúng túng đứng đó như gà mắc tóc. Đôi mắt sáng như pha lê long lanh, êm
    đềm như nước hồ thu trong cổ tích.

    - Hả? Em vẫn không thèm trả lời hả? Em nghĩ tôi bắt nạt em chắc?

    Cô giáo rít lên. Vừa rồi giảng bài chẳng ai thèm chú ý, bây giờ lại được
    cả lớp hưởng ứng, cô ta không khỏi có chút hả hê, đắc ý.

    Trong lớp bắt đầu nổi lên tiếng nói chuyện rào rào, chợt từ phía sau vang lên một tiếng quát:

    - Ầm ĩ quá! Có để cho người ta ngủ không đấy!

    Lớp học lập tức yên lặng như tờ, dường như không ai dám gây sự với anh chàng vẫn còn đang ngái ngủ này vậy.

    Mọi người đều nhìn về phía anh ta, không dám thở mạnh. Cô giáo lẩm bẩm
    định nói gì đó, nhưng cũng không dám thốt ra thành tiếng. Chỉ thấy anh
    chàng kia chậm rãi móc điện thoại ra, bấm bấm mấy cái, sau đó cau mày,
    mắng xối xả vào điện thoại.

    - Ông làm chủ nhiệm khoa kiểu gì thế? Hôm nay, lớp Luật Kinh tế 7 năm
    thứ nhất có phải có sinh viên mới chuyển vào không? Cho ông ba giây để
    xuất hiện trước cửa lớp, không thì đừng trách!

    Nói xong, anh ta liền dập máy, lười nhác đưa mắt nhìn xung quanh, rồi lại gục mặt xuống bàn ngủ tiếp.

    Mễ Bối ngây người ngoài cửa lớp. Sống ở nhân gian đã mười chín năm, đây
    là lần đầu tiên cô gặp một người ngang ngược như anh chàng này.Cô hít
    sâu một hơi không khí trong lành, rồi đưa mắt nhìn cô giáo, thấy cô ta
    mặt tái mét, run rẩy vì phẫn nộ, nhưng lại không dám làm gì cậu sinh
    viên kia.
    Quả nhiên, chưa đầy ba giây sau, một thầy giáo cao gầy đã ngoan ngoãn
    xuất hiện ngay cửa lớp. Ông ta chạy vào kéo cô giáo ra mắng cho một
    trận, sau đó lại niềm nở giới thiệu sinh viên mới chuyển từ Đại học Tây
    Thành tới, rồi thầy chỉ tay vào ghế trống ở hàng cuối, nói với Mễ Bối:

    - Mễ Bối, em ngồi ở kia có được không?

    Mễ Bối nhìn theo ngón tay run run của thầy, thì thấy ngay anh chàng đang
    nằm gục xuống bàn ngủ khò khò kia. Cô ngoan ngoãn gật đầu.

    Trên quãng đường ngắn từ cửa lớp đến chỗ ngồi, tất cả sinh viên trong
    lớp đều đưa mắt nhìn cô, có ánh mắt ngưỡng mộ, có ánh mắt thông cảm,
    thương hại. Mễ Bối chậm rãi bước tới bên cạnh ông thần ngủ vừa nổi cáu
    khi nãy.

    Chỗ của Mễ Bối cạnh cửa sổ, nhưng cái người ngồi ngoài này hình như hoàn toàn không để ý rằng mình đang cản đường người khác.

    Mễ Bối nhớ lại cảnh cả thầy lẫn trò đều rất sợ anh chàng ngang ngược
    này, trong lòng cũng hơi run, không biết có nên đánh thức anh ta dậy hay
    không.

    Nghĩ một lúc lâu, cô quyết định cố len vào. Mễ Bối cẩn thận cố hết sức
    không chạm phải lưng tên ôn thần quái ác này, nhưng lúc sắp vào được bên
    trong rồi thì cô lại không cẩn thận để tay quệt phải góc áo của anh ta.

    - Làm cái gì vậy?

    Gã ngang ngược gắt gỏng, rồi nhảy dựng người lên làm Mễ Bối thót mình,
    ngồi phịch xuống ghế, trợn tròn mắt lên vì sợ hãi, không dám thở mạnh.
    Anh ta lự mắt nhìn Mễ Bối:

    - Là cô hả?

    Ngưng lại một chút rồi anh ta lại quát lên:

    - Ai bảo cô ngồi đây?

    Chỉ nghe giọng nói cũng thấy anh ta đã hoà hoãn đi không ít. Nói xong
    anh ta lại trợn mắt lên nhìn Mễ Bối, hình như chợt nhớ ra là cô không
    thể nói được, bèn quay mặt ra mắng thấy chủ nhiệm khoa đang cười xun xoe
    mấy câu, rồi lại gục mặt xuống bàn ngủ tiếp.

    Mễ Bối nhìn anh ta chăm chú, lặng lẽ cúi đầu trong tiếng xì xào hả hê
    khi thấy người khác gặp phải tai hoạ của đám sinh viên còn lại.Cô lấy
    sách ra, trong lòng thấp thỏm không yên, thi thoảng lại liếc mắt nhìn
    trộm gã cùng bàn xấu tính.

    Mễ Bối phát hiện anh ta ngủ liền một mạch cả ba tiết học, giữa giờ cũng
    không ai dám làm phiền, mọi người đều ra ngoài hoạt động cho giãn gân,
    giãn cốt.Tiết học cuối cùng có một bài kiểm tra nhỏ, Mễ Bối đang cắm cúi
    làm bài, không cẩn thận để cùi trỏ thúc nhẹ vào cánh tay người cùng bàn
    đang say ngủ. Cô tưởng rằng chạm nhẹ một cái như vậy cũng không làm anh
    ta chú ý.

    - Có phải cô muốn chết không?

    Không ngờ anh ta vừa ngước mắt lên đã mắng xa xả:

    - Đừng có chạm vào tôi nữa đấy!

    Mễ Bối sợ hãi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc vội vàng thu mình lại một góc, tỏ ý tôn trọng.

    Phòng học vốn đã yên lặng, tiếng quát của anh ta, vì thế, còn đọng lại một lúc lâu mới tan đi.

    Cô giáo trông giờ kiểm tra ngồi trên bục giảng trừng mắt nhìn ra cửa sổ,
    như đang cố nuốt hết phẫn nộ và bực tức vào bụng, nhồi nhét để rồi sau
    đó tiêu hoá đi.

    Nộp bài xong là hết giờ học, nhưng buổi trưa Mễ Bối không về nhà mà ở lại ăn trưa trong căng-tin trường.

    Trong căng-tin, Mễ Bối lại gặp phải gã cùng bàn đáng ghét. Lúc này, tâm
    trạng của anh ta có vẻ khá hơn rất nhiều, đang ở giữa một đám tiền hô
    hậu ủng các sinh viên khác, sắc mặt hồng hào so với vẻ ủ rũ, mệt mỏi ban
    nãy, cứ như hai người hoàn toàn khác nhau vậy.

    Anh ta nhìn thấy Mễ Bối, khẽ lừ mắt lườm cô một cái, làm Mễ Bối sợ hãi
    vội vàng cúi đầu bưng khay cơm bước đi thật nhanh. Trong nhà ăn vang lên
    một trận cười ồn ã… mang theo vẻ hung hăng, càn quấy và…

    Thê lương?

    Buổi chiều lên lớp, Mễ Bối mới sực nhớ ra vừa rồi vì bận sắp xếp mấy
    cuốn giáo trình mới mà cô quên cả đến phòng y tế băng bó lại vết thương
    trên đầu gối. Bây giờ cú ngồi gập đầu gối xuống là vết thương lại đau
    nhức không thôi. Vết thương bắt đầu đóng vảy, có chỗ máu còn chưa khô,
    màu thịt đỏ hồng hồng như ẩn như hiện.

    Mễ Bối phát hiện trên vết thương vẫn còn mấy hạt cát, bèn thu chân lên,
    khom người, cúi thấp đầu lau sạch vết thương, thi thoảng lại chu cặp môi
    hồng như cánh hoa đào lên, khẽ thổi nhẹ vào vết thương. “Tảng đá lớn”
    ngủ khì khì bên cạnh hơi rung rung lên một chút.

    Mễ Bối dùng ngón tay cẩn thận gạt những hạt cát bẩn nơi vết thương ra.
    Một lần lỡ tay, dùng sức hơi mạnh, Mễ Bối đau đến nỗi phải thở hắt ra.
    “Ui…”

    “Tảng đá lớn” đang ngủ “hừ” một tiếng rồi chống tay dậy, ánh mắt như
    muốn phun ra lửa trợn trừng lên nhìn Mễ Bối. Mễ Bối giật mình, khuôn
    miệng nhỏ há hốc, ngẩn người ra nhìn anh ta, cặp chân thon dài đang giơ
    lên cũng đờ ra đó.

    Anh ta liếc nhìn vết thương trên đầu gối Mễ Bối, môi khẽ mấp máy như
    định nói gì đó, nhưng cuối cùng cũng không nói mà lại gục đầu xuống bàn,
    Mễ Bối thở phào nhẹ nhõm, đưa chân lên tiếp tục…
    avatar
    Khách vi
    Khách viếng thăm

    Bình Thường Re: Yêu Anh Hơn Cả Tử Thần

    Bài gửi by Khách vi on Sat Apr 02, 2011 7:15 am

    Nửa phút sau…

    - Này… Cô thích cái trò ấy lắm hả?

    Anh ta lại chống tay ngồi dậy, gắt gỏng với Mễ Bối.

    Mễ Bối nghi hoặc, tròn mắt nhìn đối phương, trong lòng tự nhủ mình có chạm phải anh ta đâu mà…

    - Cô đừng… đừng có làm vậy ở đây nữa!

    Anh ta hạ thấp giọng nói.

    Mễ Bối nghiêng nghiêng đầu như muốn hỏi:

    - Tại sao?

    Gã cùng bàn khó chịu kia im lặng trong giây lát rồi đột nhiên lớn tiếng quát ầm lên:

    - Chói mắt lắm! Cái đồ ngớ ngẩn!

    Chói mắt? Mễ Bối hoang mang nhìn chân mình, ánh mặt trời chiếu vào lớp
    học, da chân cô trắng như tuyết… sau đó cô lại ngước mắt nhìn gã nam
    sinh ngồi bên cạnh. Hình như anh ta cũng nhận ra mình đã lỡ lời, mặt hơi
    ửng hồng, chống tay ngồi ngẩn ra một lúc lâu, có vẻ như cảm thấy mình
    không nên ngồi đây nữa, bèn đứng dậy bỏ ra ngoài.

    Giáo sư vẫn thao thao bất tuyệt nói về một trường hợp kiện tụng, Mễ Bối tròn mắt lên nhìn gã cùng bàn vỗ mông lạnh lùng đi ra.

    Mễ Bối cứ trố mắt nhìn, nhưng các sinh viên khác thì chẳng hề chú ý, vẫn
    tiếp tục cắm cúi chép bài, có người quay lại nhìn cô khẽ nhún vai một
    cái, tỏ ý: Chúng tôi đã quen rồi.

    Giờ nghỉ giải lao mười phút, Mễ Bối lại gặp phải tên đáng ghét này ngoài
    hành lang; anh ta đi cùng một đám sinh viên lớp khác. Người đi đầu nheo
    nheo mắt nhìn cô, huýt sáo một tiếng rồi trêu chọc:

    - Anh Hy, nghe nói con bé này mới chuyển đến lớp anh, đúng không? Còn được xếp cho ngồi cạnh anh nữa?

    - Phải đó, em cũng nghe có người nhắc đến nó rồi! Hì Hì! Cũng xinh ra trò! Hoa hậu trường ta năm nay chắc đổi người rồi.

    Đám nam sinh cười đùa, trều chọc Mễ Bối làm cô xấu hổ cúi đầu đi thẳng, coi như không nghe, không thấy.

    - Hì, đáng tiếc, nghe nói nó là một con bé câm…

    Người vừa lên tiếng còn chưa nói hết câu thì đã bị anh chàng tên Hy giở
    mặt còn nhanh hơn giở sách kia vung tay tát cho một cái.

    Anh ta gắt giọng quát:

    - “Con bé câm” là để cho mày gọi đấy hả? Sau này đứa nào còn dám nhắc đến ba chữ này, tao cắt lưỡi!

    - Dạ, vâng… vâng…

    Mễ Bối càng bước nhanh thêm, cắm đầu đi thẳng.

    Tan học, Mễ Bối tìm một chỗ vắng người, ngồi dưới gốc cây tiếp tục lau sạch vết thương của mình.

    - Tại sao không vào phòng y tế?

    Lúc này, một giọng nói bất thình lình vang lên.

    Mễ Bối ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy gã ngồi cùng bàn đang thở hổn hên, đứng trước mặt, gắt gỏng với mình.

    Dường như anh ta chỉ biết có một cách nói chuyện duy nhất : gắt gỏng.
    Mễ Bối luống cuống đứng lên, ngẩn người ra nhìn anh ta.

    Chắc anh ta vừa mới chơi bóng về, trán đầm đìa mồ hôi, bộ đồ thể thao
    trắng cũng ướt đãm, trên tay đeo một chiếc nịt cổ tay màu vàng nhạt hiệu
    NIKE. Mồ hôi làm tóc anh ta ướt đẫm; khi anh ta cúi mặt lại gần Mễ Bối,
    mùi mồ hôi ngai ngái phả vào mặt cô.

    Không hiều sao, mặt Mễ Bối lại đỏ bừng lên. Đứng trước mặt tên đáng ghét này, cô không biết phải nhìn về hướng nào.

    Chợt cô thấy anh ta tháo chiếc nịt cổ tay ra, dùng hai tay kéo mạnh mấy cái, làm độ đàn hồi của nó mất đi đáng kể, sau đó nói:

    - Có khăn tay không?

    Mễ Bối vội lấy trong cặp sách ra một chiếc khăn tay trắng tinh.

    - Biết ngay mà, quả nhiên là có! Bây giờ chỉ có lũ ngốc mới mang theo khăn tay thôi!...

    Anh ta cầm lấy chiếc khăn tay, lật qua lật lại:

    - Cũng sạch sẽ lắm. Được rồi, cô buộc cái này vào vết thương đi.

    Mễ Bối định từ chối… Trong sách Y tế thường thức có nói, làm vậy sẽ
    nhiễm trùng. Nhưng nghĩ đến kiểu cư xử thô bạo của người đối diện, cô
    lại ngoan ngoãn làm theo.

    - Được rồi, đeo cái này ra bên ngoài.

    Anh ta vừa nói vừa đưa chiếc nịt cổ tay cho Mễ Bối.

    Mễ Bối định đưa ngón tay đón lấy, thì không hiểu anh chàng lập dị kia nghĩ gì, lại đột nhiên thu tay lại.

    - Cô ngồi đây cho tôi, không được đi đâu hết! Tôi ra đây một lát rồi quay lại ngay!

    Dứt lời, anh ta quay người chạy mất.

    Mễ Bối cũng ngoan ngoãn nghe lời, ngồi xuống bãi cỏ chờ anh ta.

    Mười phút… nửa tiếng…

    Một tiếng sau, anh chàng ngỗ ngược kia mới thở hồng hộc chạy về, trên
    tay cầm một chiếc nịt cổ tay hiệu NIKE mới tinh, vẫn còn chưa mác.

    Anh ta đưa mắt tìm kiếm xung quanh, không thấy Mễ Bối đâu, liền nghển cổ
    lên tìm kiếm, thì chợt thấy Mễ Bối đi từ đằng xa lại. Cô vừa bước tới
    trước mặt thì anh ta đã cáu kỉnh gắt lên:

    - Bảo cô đừng đi đâu cơ mà! Cô nghĩ lời tôi nói là gió thoảng bên tai hả!
    Mễ Bối oan ức ngước mắt nhìn anh ta rồi chỉ tay vào vòi nước ở phía kia,
    sau đó chỉ vào chiếc khăn tay đang quấn trên đùi, khăn tay đã thấm ướt
    nước, vết thương của Mễ Bối cũng đã được rửa sạch sẽ.

    Anh chàng kia lườm cô một cái, định mắng nữa nhưng lại không tìm được lý
    do, đành lẩm bẩm gì đó một mình. Có điều sự lo lắng của anh ta dành cho
    Mễ Bối khi nãy dù sao cũng có chỗ để phát tiết:

    - Ngồi xuống đi!

    Gã nam sinh đáng ghét trừng mắt lên quát.

    Mễ Bối làm theo như một cái máy.

    - Nhấc chân lên!

    Mễ Bối do dự ngần ngừ mãi, đến khi anh ta bực bội quát lên thúc giục thì cô mới từ từ nhấc chân lên.

    Mễ Bối trợn tròn mắt nhìn động tác của anh ta… Anh ta… anh ta tự tay bọc
    chiếc nịt cổ tay mới tinh kia ra bên ngoài vết thương của cô!

    Chiếc nịt cổ tay cũ vẫn đeo trên tay gã ngồi cùng bàn khó hiểu, tại sao
    anh ta phải mua một cái mới? Hay là anh ta bị bệnh sạch sẽ quá mức? Mễ
    Bối nghiêng đầu suy nghĩ.

    Khi những ngón tay mềm mại của anh ta vô ý chạm khẽ vào da chân Mễ Bối,
    cô chợt cảm thấy trong lòng mình ngẩn ngơ, còn chân thì tê tê như chạm
    phải điện. Cô không quen cảm giác như vậy, định rụt chân lại.

    - Động đậy cái con khỉ gì thế!

    Gã nam sinh thô bạo giữ lấy gót chân trắng hồng của Mễ Bối.

    - Động đậy nữa là tôi cho cô què luôn đấy!

    Mễ Bối liền ngoan ngoãn ngồi im.

    Cô rất băn khoăn, Cửu Hoàng tử là con trai của Ngọc Đế và Điện Mẫu,
    nhưng tại sao, trước đây khi ở bên cạnh chàng, Mễ Bối không hề có cảm
    giác tê tê như điện giật này?

    Đang nghĩ ngợi thì gã nam sinh đã vụng về luồn chiếc nịt cổ tay vào chân
    cô, càng đến gần vết thương anh ta lại càng cẩn thận, cố hết sức để nhẹ
    nhàng hơn, còn luôn mồm nói:

    - Đau thì phải kêu lên đấy nhé!

    Hơi thở ấm áp của anh ta phả vào mặt Mễ Bối, cặp mắt đang chăm chú nhìn
    xuống dưới, hai hàng lông mi khẽ đung đưa nhịp nhàng theo từng chớp mắt.

    - Chưa thấy đứa con gái nào ngốc như cô cả!

    Đi bộ mà cũng để vấp ngã! Mễ Bối cảm thấy tim mình như muốn nhảy khỏi
    lồng ngực, cô chỉ hận mình không thể lấy hai tay giữ chặt trái tim đang
    đập thình thịch trong ngực mình, để tránh không cho gã nam sinh trước
    mặt nhìn thấy vẻ lúng túng của cô. Nhưng cô đã thất bại…

    - Này, đỏ mặt cái gì hả?

    Gã nam sinh băng bó xong, liền ngẩng đầu lên, tình cờ ngửi thấy mùi hương thoang thoảng như hoa đào trên người Mễ Bối.

    Bị mùi hương làm cho ngây ngất, lại sợ bị Mễ Bối nhận ra, anh ta ngoác miệng ra mắng luôn:

    - Ai thèm làm mấy cái trò vớ vẩn này cho lũ con gái các cô chứ? Nếu không phải nghĩ cô là…

    Anh ta vốn định nói là “con câm”, nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt trong sáng của Mễ Bối, liền đổi cách nói khác:

    - Nếu không phải tôi nghĩ cô là một con ngốc, thì tôi đã không làm mấy trò vớ vẩn này rồi!

    Mễ Bối ngước mắt lên nhìn, thật lòng cảm kích vì anh ta đã không nói hai chữ đáng ghét kia ra.

    Anh chàng bị cô nhìn đến phát ngượng, gào lên:

    - Nhìn cái gì mà nhìn! Cô đừng có mà mơ! Nói cho cô biết! Tôi sẽ sống độc thân cả đời đấy! Tôi…
    Không ngờ một anh chàng tự
    mãn, kiêu căng, ngang ngược, thô lỗ như vậy mà cũng có mặt đáng yêu, Mễ
    Bối mở tròn đôi mắt đẹp của mình ra nhìn anh ta.

    Khoảng cách giữa hai người rất gần, gã nam sinh cảm thấy cô gái đối diện
    mình thanh tân như dòng suối mát trên núi, đôi mắt như vầng trăng mới
    nhú, môi hồng tựa cánh hoa đào, làn da trắng mịn vì xấu hổ mà ửng hồng
    lên. Cô gái này quả thật đẹp như một tiên nữ!

    Hình như anh ta cũng ý thức được mình hơi thất lễ , liền đứng dậy đằng hắng một tiếng ậm ừ nói:

    - Cô tự về nhà đi! Tôi đi đánh bóng…

    Nói xong, chẳng buồn quay đầu lại, cứ thế đi thẳng một mạch.

    Mễ Bối đưa mắt nhìn theo bóng anh ta đi xa dần, rồi cúi đầu nhìn chiếc
    nịt cổ tay mới tinh, một cảm giác ấm nóng lan khắp cơ thể. Mễ Bối cảm
    thấy mệt mỏi rã rời, cô quyết định nằm luôn xuống bãi cỏ, nhớ lại cảm
    giác kỳ lạ khi nãy…

    Lần đầu tiên đỏ mặt, lần đầu tiên tim đập nhanh, lần đầu tiên tê tê như
    chạm phải điện… lần đầu tiên nhận ra ánh mặt trời ở nhân gian thật rực
    rỡ.
    Ánh mặt trời đúng là rất rực rỡ; lúc này nhưng tia nắng ấm áp đang khẽ
    hôn lên tóc cô, biểu tượng NIKE trên chiếc nịt cổ tay bọc ngoài vết
    thương kia, giống một anh chàng nào đó đang nhoẻn miệng cười.

    Phần 3

    Tan học về nhà

    - Mễ Bối, về rồi hả con?

    Bà Mạc giúp Mễ Bối cởi cặp sách, cứ như một bà mẹ đón con gái đi lấy
    chồng xa về thăm nhà, ôm lấy vai cô, hỏi hết câu này đến câu khác.Nào là
    ở lớp có ai bắt nạt con không, nào là các bạn học có tốt không…

    Mễ Bối dịu dàng nhìn bà Mạc, thở dài, không hiểu tại sao Thượng đế lại
    cho mình một người mẹ nuôi tốt như bà, cô có gì mà đáng được như vậy
    chứ?Nhớ lại cuộc sống khó khăn mười chín năm qua, hình như Thượng đế
    đang đùa cợt cô vậy. mễ Bối thường hay nhìn bà Mạc rất chăm chú, thầm
    thắc mắc không hiểu tại sao bà lại tốt với mình như thế.

    Bà Mạc nhận ra tính cách của cô gái nhỏ trước mặt mình rất đơn giản; chỉ
    cần cho cô bé một chút ấm áp, cô bé sẽ cảm động mãi không quên, thế nên
    bà lại càng đối tốt với Mễ Bối.Thức ăn trong bát của Mễ Bối cao ùn lên
    như kim tự tháp.

    Bà Mạc thì luôn miệng nhắc:

    - Ăn nhiều đi con, ăn nhiều mới khoẻ mạnh được!

    Đến nửa đêm, cậu chủ nhà họ Mạc mới về. Lẽ nào một ngôi nhà ấm áp tình
    người như vậy lại không hấp dẫn nổi trái tim phiêu bạt của anh ta? Rốt
    cuộc anh ta là người như thế nào?

    Tối hôm ấy, Mễ Bối ngủ rất ngon. Nhưng được nửa giấc, thì giấc mơ của cô lại bị Cửu Hoàng tử quấy nhiễu.



    - Bối Bối, nàng đã yêu con người rồi phải không?

    - Làm gì có! Mễ Bối thẳng thắn đáp.

    - Còn một ngày nữa là chúng ta thành hôn rồi, nàng có vui không?

    - Ừ…

    - Nàng đã tìm được ân nhân chưa?

    - Dạ, vẫn chưa.

    - Bối Bối, hôm nay Mẫu hậu kể cho ta nghe một câu chuyện. Từ rất lâu
    rồi, có một tiên nữ xuống trần gian, chỉ vì một giọt nước mắt mà tiên nữ
    đó đã vĩnh viễn không thể trở lại Thiên đình, trở thành người phàm mãi
    mãi.

    - Tại sao?

    - Hình như là, thần tiên xuống trần thì sẽ có thân thể, máu thịt giống
    như con người, chỉ có một thứ duy nhất mà thần tiên không có, đó là nước
    mắt.

    - Vậy sao? Nước mắt là gì?

    - Chính là… nước chảy từ trong mắt ra!

    - Nước gì mà kỳ lạ vậy?

    - Vậy đó! Được rồi, nàng cứ yên tâm đi tìm ân nhân đi. Trời sắp sáng rồi… Mễ Bối!

    - Dạ!

    - Ta sẽ đợi nàng!

    - Vâng!

    Trước khi biến mất, Cửu Hoàng tử khẽ hôn lên trán Mễ Bối…

    avatar
    Khách vi
    Khách viếng thăm

    Bình Thường Re: Yêu Anh Hơn Cả Tử Thần

    Bài gửi by Khách vi on Sat Apr 02, 2011 7:16 am

    Chỉ trong nháy mắt, cô đã không nhìn thấy bóng Cửu Hoàng tử đâu nữa.

    Quang cảnh xung quanh trở lại bình thường.

    Mễ Bối giãy giụa, ngồi bật dậy trên giường, ngẩng đầu lên nhìn ra cửa sổ
    đã thấy bầu trời trắng nhờ. Xa xa, đường chân trời ánh lên sắc hồng.
    Trời sáng nhanh vậy sao? Mười chín năm đã qua rồi ư?

    Mễ Bối đưa tay sờ trán, nhớ lại ánh mắt của Cửu Hoàng tử. Ta sẽ đợi nàng!
    Chợt cô mỉm cười .

    Mễ Bối mặc quần áo, bước đến trước gương chải đầu.

    - …?

    Mễ Bối mở to mắt nhìn mình trong gương, đưa tay lên day day trên trán.

    - …?

    Tại sao trên trán cô lại đột nhiên xuất hiện một dấu hiệu hình tia chớp?
    Tuy rất nhỏ, nhưng nếu để ý thì sẽ thấy rất rõ. Sực nhớ ra nụ hôn trược
    khi biến mất của Cửu Hoàng tử, Mễ Bối chau may xoa tay lên dấu hiệu màu
    xanh lam trên trán, rầu rĩ tự nhủ:

    - Thế này thì làm sao ra ngoài được đây?

    Đi trong sân trường, Mễ Bối cứ cúi gằm xuống, sợ người khác nhìn lại làm náo động lên.

    Nhưng…

    Gã ngồi cùng bàn với cô sau khi ngủ vùi ba tiết học chợt ngước cặp mắt
    ngái ngủ lên nhìn cô một lúc lâu, rồi cau hai hàng lông mày rậm lại gắt:


    - Hôm qua ăn nhiều ớt hả? Cô xem mụn mọc khắp mặt kia kìa! Giỏi thật!
    Mễ Bối muốn khóc mà chẳng có nước mắt. Có điều, gần đây, Mễ Bối rất vui, nhân gian có rất nhiều thứ mới lạ cho cô thưởng thức.

    Lần đầu tiên chảy máu, lần đầu tiên được người khác quan tâm, lần đầu
    tiên cảm thấy con người vô cùng đáng yêu, lần đầu tiên ngồi dưới ngắm
    nhìn bầu trời bao la. Trước đây ngày nào cô cũng ở trên đó,mà sao không
    bao giờ nhận ra bầu trời xanh như vậy, đẹp như vậy kia chứ. Không biết
    từ bao giờ, Mễ Bối đã bắt đầu lưu luyến trần gian. Đặc biệt là lúc lên
    lớp, dùng một đường vạch làm ranh giới ngăn với gã xấu tính ngồi cùng
    bàn.

    Mấy hôm nay, hình như tâm trạng của anh ta cũng rất tốt, thi thoảng còn
    ngước mắt lên nghe thầy giáo nói gì, ít nhất là cũng làm ra bộ: “Tôi
    đang nghe đây”.

    Lúc nào buồn chán quá, anh ta lại bám nhẵng lấy Mễ Bối, rủ chơi trò gì đó:

    - Chán quá, chơi gì đi!

    Mễ Bối bị câm, mà anh ta thì không hiểu ngôn ngữ dấu hiệu của cô. Thế là Mễ Bối liền tìm một tờ giấy và một cái bút viết:

    - Cờ ca rô?

    Gã kia gãi gãi đầu.

    Mễ Bối gật gật đầu rồi lại viết:

    - Không biết à?

    - Đùa tôi hả! Sao lại không biết! Chỉ là cảm thấy đơn giản quá thôi. Đúng rồi, thua thì phải phạt thế nào đây?

    Mễ Bối không nghĩ ra.

    - Thế này đi, chúng ta lấy đường ranh giới ra đánh cược, ai thua thì sẽ dịch về phía người đó một chút, được không?

    Mễ Bối gật đầu.

    Trên bảng, thầy giáo giảng bài thao thao bất tuyệt, nước bọt văng tung
    toé; bên dưới, học sinh đều lờ đà lờ đờ muốn ngủ. Ở hàng ghế cuối cùng,
    Mễ Bối và gã cùng bàn say sưa đánh cờ suốt hai tiết học.

    Cả một tiết học, gã nam sinh cùng bàn Mễ Bối không thắng được một ván.
    Nhưng lần nào anh ta cũng nói không tính. Lần nào Mễ Bối cũng nhường.
    Anh ta mượn cớ nói:

    - Trò này đơn giản quá, chẳng có hứng thắng nữa, coi như hoà đi!

    Sự thực đã chứng minh, đúng là anh ta không biết chơi cờ ca rô, mà cứ cứng miệng nói biết.

    Chim chóc nhảy nhót trên cành cây, tíu ta tíu tít, ánh nắng chiều chiếu vào làm đám sinh viên càng thêm buồn ngủ.

    Giờ nghỉ tiết đầu tiên, cả lớp kinh ngạc phát hiện ra gã quậy đang ngồi
    chơi cờ với cô gái câm! Tất cả đều tò mò vây lại, liền bị anh ta hét cho
    một tiếng chạy đi hết.

    Vào tiết hai, Mễ Bối nhận ra mình muốn thắng đối phương đã khó hơn trước
    nhiều. Trong một lần ham tấn công, Mễ Bối đã để anh ta giành được phần
    thắng.

    - Ha ha! Cô thua rồi! Nào nào, vẽ lại ranh giới đi!

    Lần đầu tiên thắng được Mễ Bối, gã cùng bàn này có vẻ rất vui mừng, vội vàng đẩy đường biên về phía Mễ Bối.

    Kế đó, Mễ Bối liên tục thua. Đường ranh giới trên bàn đã không còn biểu
    thị sự công bằng nữa, Mễ Bối bị dồn sát vào góc tường. Ánh mặt trời lộng
    lẫy rải lên mặt bàn,một cô gái đáng thương đang bị ép vào giữa một nam
    sinh cao lớn và bức tường, còn gã nam sinh ấy thì như nhổm cả người dậy,
    hưng phấn đến đỏ cả mặt, bộ dạng rất chi là đắc ý.

    Đột nhiên…

    - A! Không chơi nữa, không chơi nữa!

    Anh ta bất ngờ lấy tay áo xoá sạch đường ranh giới đi.

    - …?

    Mễ Bối không biết mình đã làm gì khiến anh ta phật ý.

    Gã cùng bàn chau mày hỏi:

    - Cô có phải là con gái không đấy?

    Mễ Bối hoang mang ngẩn ra một lúc, rồi ngây ngô gật đầu.

    - Thế sao cô thua mà không ăn vạ? Cứ đần mặt ra thế này chẳng vui gì cả
    Anh ta nói với giọng hết sức bình thường.

    - …?

    Mễ Bối lại càng không hiểu.

    Gã nam sinh lườm cô một cái, rồi nhẫn nại giải thích:

    - Cô không thấy à, con gái trời sinh đã yếu ớt hơn con trai rồi! Thế
    nên, nếu mà cô thua, thì có quyền đi lại, có quyền ăn vạ, làm nũng hay
    giả bộ ốm cũng được… cái gì cũng được hết, có hiểu không?

    Mễ Bối vẫn lắc đầu.

    - Cô…

    Gã cùng bàn tức nổ đom đóm mắt, đây là lần đầu tiên anh ta nhẫn nhịn cho
    một cô gái quyền được làm nũng với mình, vậy mà cô ta lại không hiểu gì
    hết. Chỉ thấy anh ta đưa tay ra, vỗ bốp lên đầu Mễ Bối một cái:

    - Đúng là ngu như heo!

    Mễ Bối bị vỗ một cái, khẽ “ư” lên, chau mày nhìn anh ta, nhưng gương mặt vẫn không chút biểu cảm.

    - Trời ơi là trời! Tôi đang nói chuyện với một khúc gỗ hả? Khúc gỗ ơi, làm ơn cười một cái được không? Cô biết cười không đấy?

    - Cười?

    Đúng là Mễ Bối không biết cười, cô viết lên giấy

    - Tại sao phải cười?

    - Cười mà cũng không biết à? Trời ơi! Cho tôi một phát chết quách đi cho
    xong…Tuổi thơ của cô chắc là bi thảm lắm hả? Vui thì cười chứ làm sao?
    Để tôi dạy lại cô lần nữa! Cười… thế này này… Anh ta toét miệng cười với
    Mễ Bối, để lộ hàm răng trắng đều đặn.

    - Con gái chỉ cần hơi mỉm cười là được, môi phải hướng lên trên một
    chút! Tốt nhất là để lộ ra hai cái răng cửa, mắt phải sáng bừng lên nhìn
    đối phương…

    Nụ cười của anh ta rất rạng rỡ.

    - Bây giờ anh đang vui phải không?

    Mễ Bối viết lên tờ giấy.

    - Ừm…

    Gã nam sinh ngồi cùng bàn với cô ngẩn ra. Phải rồi, mình đâu có vui mà sao phải cười với cô ta làm quái gì?

    - Ngu ngốc! Cười không nhất định là vui, khóc cũng chưa chắc đã buồn!
    Bây giờ tôi cười không có nghĩa là tôi vui, chỉ là cười cho cô xem thôi!
    Nào, cười lên một cái xem nào!

    Mễ Bối khẽ nhướn môi lên trên y theo lời anh ta hướng dẫn như một cái
    máy, mắt không dám nhìn đối phương, thẹn thùng cúi gằm mặt xuống đất.

    - Xấu, xấu chết đi được! Đúng là đồ ngốc!

    Chẳng ngờ, sau khi nhìn thấy Mễ Bối cười, anh ta ngây ra trong một giây
    rồi vung tay vỗ vào gáy cô một cái. Sau đó lại nghênh ngang ra khỏi lớp
    trong lúc thầy giáo đang say sưa giảng bài.

    Không ai thấy gương mặt đỏ bừng của anh ta.

    Mạc Ngôn Hy hôm nay đã được tiên nữ ban cho một nụ cười.

    Tối hôm ấy, Cửu Hoàng tử lại vào giấc mộng của Mễ Bối.



    - Mễ Bối, hôm nay có người bắt nạt nàng phải không?

    Mễ Bối nghiêng đầu nghĩ ngợi, đúng là có người đã cốc nàng hai cái.

    - Không có ai mà.

    - Thật không?

    - Ư…

    Đúng là không có, người đánh Mễ Bối chẳng hề mạnh tay, hơn nữa, anh ta còn dạy cô cười nữa.

    Con gái chỉ cần hơi mỉm cười là được, môi phải hướng lên trên một chút! …

    Anh ta nói. …
    Đến nhà họ Mạc được một tuần, một hôm, vừa đi học về đến cửa Mễ Bối đã bị bà Mạc kéo vào. Trông bà có vẻ rất phấn khởi:
    - Tối nay, Hy Hy sẽ về nhà ăn cơm đấy! Tự nó nói ra nhé! Con thấy không,
    trong lòng nó vẫn còn cái nhà này! Mẹ biết mà! Tất cả đều là nhờ công
    của con cả đấy!
    Mễ Bối nghe mà chẳng hiểu gì hết.
    Mễ Bối không quan tâm cậu chủ nhà họ Mạc có về hay không, cô tháo chiếc
    nịt cổ tay ở chân xuống, vết thương cũng đã lành hẳn. Vú Lý thấy cô chủ
    đang ngồi ngoài vườn chuyên tâm giặt thứ gì đó, bèn vội vàng chạy tới
    giúp đỡ, nhưng bị Mễ Bối mặt đỏ tía tai xua đi. Chiếc nịt cổ tay được Mễ
    Bối giặt sạch, treo trên giàn phơi, toả ra mùi hương thoang thoảng của
    bột giặt. Cô ngước mắt lên nhìn nó, tập mỉm cười.
    Một lát sau, ngoài cổng chợt vang lên tiếng còi xe inh ỏi, vú Lý mừng rỡ
    chạy ra mở cổng, bà Mạc cũng vui vẻ vẫy vẫy tay. Một chiếc xe đua đỏ
    rực phóng thẳng qua cổng lớn.
    Một thanh niên bước xuống, đôi mắt anh ta đẹp nhưng kiêu ngạo, hai hàng
    lông mày rất rậm. Chàng thanh niên liếc chiếc nịt cổ tay màu đen đang
    phơi trên cao, thoáng ngẩn người ra, sau đó hai hàng lông mày nhíu lại,
    sải chân đi thẳng vào nhà.
    - Hy Hy ! Con về rồi!
    Bà Mạc vui vẻ bước tới, xúc động đến nỗi không biết nói gì với con trai nữa.
    - Ừm.
    Ánh mắt lạnh lùng của anh ta nhìn chằm chằm vào cô gái đứng bên cạnh:
    - Nhìn thấy cái nịt cổ tay ngoài sân là tôi đã đoán có thể là cô rồi…
    Mạc Ngôn Hy hít sâu vào một hơi rồi nói:
    - Không ngờ, lần này đúng là cô thật!
    Mễ Bối khẽ rùng mình, ánh mắt của anh ta đầy vẻ thù hận, khác hẳn với
    người con trai dịu dàng mấy hôm trước đã băng vết thương cho cô.
    Anh ta lại đeo lên tấm mặt nạ của quỷ hút máu.
    Con người mà đeo mặt nạ lên thì không còn là con người nữa. Sau khi
    khoác lên bộ mặt lạnh lùng, anh ta bước lại gần người mẹ đang cười rạng
    rỡ của mình nói:
    - Mẹ lại tìm người chết chung nữa hả? Con đã bảo là không cần rồi mà
    lại! Mỗi ngày mẹ lại có một cô con gái, thế mẹ coi con trai mẹ là cái gì
    hả? Lợn à? Còn cả cô nữa!
    Anh ta quay sang gắt lên với Mễ Bối, hai mắt long lên lạnh lẽo:
    - Nếu cô còn có chút lòng tự trọng, thì lần sau đừng để tôi thấy cô ở đây nữa. Nếu không cô sẽ hối hận đấy!
    - Hy Hy! Con nói gì vậy! Mễ Bối là em gái con mà!
    - Em gái? Mẹ tưởng con không biết mẹ nghĩ gì hả? Tìm mấy đứa con gái
    xinh đẹp về đây, hy vọng con thích mà ở nhà đúng không? Mấy lần trước
    còn tìm người bình thường, con còn im lặng chấp nhận được, giờ thì hay
    rồi, tiêu chuẩn hạ thấp không ít nhỉ?
    Nói xong, anh ta lại quay sang Mễ Bối:
    - Có phải muốn một bước lên trời hay không? Cô coi Mạc Ngôn Hy này là
    cái gì hả? Cô cảm thấy tôi sẽ để ý đến một con câm như cô sao? Đồ đĩ
    không biết xấu hổ…
    Bốp!
    Một tiếng khô khốc vang lên, bàn tay bà Mạc vung lên tát thẳng vào mặt
    Mạc Ngôn Hy. Bà vẫn không dám tin điều mình vừa làm là sự thật, ngẩn ra
    nhìn gương mặt đỏ lựng của con trai, rồi lại cúi xuống nhìn bàn tay đang
    tê tê của mình, run rẩy khẽ quát:
    - Hy Hy… con không được nói Mễ Bối như vậy!
    Mùa hè đã đến thật rồi, lúc này Mễ Bối nghe thấy tiếng ve kêu. Tiếng ve
    khàn khàn, nhỏ và sợ hãi, thi thoảng mới to vống lên, du dương mà rầu
    rĩ. Trong tiếng ve kêu mùa hè đó, Mạc Ngôn Hy đưa tay lên xoa xoa bên má
    lần đầu tiên bị mẹ cho ăn tát. Lần đầu tiên bị đánh.
    Anh ta quay đầu lại, trợn tròn cặp mắt đầy những vằn máu li ti, thở hồng
    hộc như một con bò tót, thậm chí Mễ Bối còn sợ anh ta sẽ ra tay đánh
    người nữa.
    Không khí trong nhà lặng yên như nấm mồ, ngoại trừ tiếng ve kêu thì
    không còn gì hết. Sau khoảnh khắc ấy, Mạc Ngôn Hy quay đầu lại nhìn Mễ
    Bối chằm chằm, ném lại một câu:
    - Tại sao lại là cô?
    Chiếc xe hơi màu đỏ lại lao vụt đi, để lại một đám bụi mù mịt, trước sau
    chưa đầy năm phút. Nước mắt chảy dài trên má bà Mạc, bà vừa đau xót,
    vừa hối hận nhìn bàn tay phải, cố nén không để tiếng khóc bật ra.
    Một lát sau, bà mới sực nhớ ra Mễ Bối vẫn đang đứng ngây người giữa đại sảnh. Bà bổ tới trước mặt cô, vỗ nhẹ lên má mấy cái:
    - Mễ Bối! Mễ Bối! Con sao vậy? Con đừng để ý nhé! Hy Hy nó vô tâm thôi!
    Thực ra nó là đứa trẻ rất tốt! Mễ Bối, con nói gì đi! Mẹ đây! Mễ Bối,
    con buồn thì cứ khóc ra đi…
    Mễ Bối vẫn bất động như một bức tượng. Từ lúc nghe thấy ba chữ “Mạc Ngôn Hy”, cô đã mất đi tri giác.

    - Đào Hoa Tiên Nữ Mễ Bối, trước khi xuống trần, ngươi còn có nguyện vọng
    gì không? Một vị thiên tướng áp giải Mễ Bối lạnh lùng hỏi, gương mặt
    không hề biểu cảm.
    - Xin ngài cho tôi đầu thai vào đất nước của ân nhân cứu mạng tôi!
    - Ân nhân cứu mạng của ngươi? Người đó là ai?
    Người ấy là ai? Là ai? Là ai…
    - Người ấy tên là… Mạc Ngôn Hy! Người ấy là Mạc Ngôn Hy!


    avatar
    Khách vi
    Khách viếng thăm

    Bình Thường Re: Yêu Anh Hơn Cả Tử Thần

    Bài gửi by Khách vi on Sat Apr 02, 2011 7:16 am

    Thì ra, nợ ai rồi cũng sẽ phải trả cho người đó.

    Anh ta chính là Mạc Ngôn Hy. Người con trai lúc nào cũng phòng bị không
    để bất cứ ai chạm vào mình, người con trai có trái tim mỏng manh mà đơn
    giản, người con trai có những lúc rất dịu dàng, nhưng lại giấu tim mình ở
    một nơi rất sâu, rất sâu.



    Ngồi cùng bàn đã một tuần, nhưng vì Mạc Ngôn Hy không bao giờ mang sách
    vở, cũng không có ai dám gọi thẳng tên anh ta, nên Mễ Bối không hề biết
    anh ta tên gì…Anh ta chính là ân nhân cứu mạng kiếp trước của Mễ Bối,
    Mạc Ngôn Hy!



    Ngoài sân, ve vẫn kêu ra rả liên hồi. Mùa hè đã đến.Đã hai ngày nay, Mạc Ngôn Hy không lên lớp.



    Mễ Bối nhìn ngăn bàn trống bên cạnh, trong lòng không hiểu sao cũng chợt
    thấy hụt hẫng. Trên mặt bàn, vẫn còn những nét vạch phấn xiêu xiêu vẹo
    vẹo.Mễ Bối còn nhớ khi vạch những đường ranh giới này, Mạc Ngôn Hy còn
    rất vui vẻ.



    Các sinh viên khác coi như không có chuyện gì, vẫn lên lớp bình thường,
    tan học vẫn trò chuyện huyên náo…Hình như Mạc Ngôn Hy vốn là không khí,
    có đi học hay không cũng vậy thôi.



    Nhưng Mễ Bối thì không làm được.



    Thầy giáo đang khàn giọng giảng bài, còn Mễ Bối thì áp mặt xuống bàn, ngắm nhìn những chú chim sẻ tự do nhảy nhót bên ngoài.



    Tại sao anh ấy không thích mình ở nhà anh ấy? Không phải trước đó, khi
    chưa biết mình được nhà họ Mạc nhận nuôi, anh ấy còn nói chuyện với mình
    vui vẻ hay sao?



    Mễ Bối lắc lắc đầu, buồn bã đưa tay vuốt nhẹ lên những đường ranh giới
    bằng phấn trên mặt bàn, lại nhớ đến lúc Mạc Ngôn Hy dạy mình cười, vừa
    nghiêm túc nhưng cũng lại rất trẻ con. Khi Mễ Bối còn ở trên Thiên giới,
    Thiên đình không hề có khái niệm “cười”; mọi người đều rất nghiêm nghị.


    “Con gái thì cần phải cười”. Mạc Ngô Hy đã nói thế, liệu anh ấy có thích
    mình cười không nhỉ? Nếu bây giờ anh ấy mà xuất hiện, mình sẽ cười mãi
    cũng được, chỉ cần anh ấy không ghét mình thôi.

    Mễ Bối chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, cố gắng luyện cười. Mạc Ngôn Hy có
    nói, không nhất thiết là phải vui mới cười, có điều cô muốn cười cho
    anh xem. Đang mỉm cười, chợt Mễ Bối bị một gương mặt quen thuộc bên
    ngoài làm cho giật thót người. …



    Phòng học của Mễ Bối ở tầng một.



    Mạc Ngôn Hy đứng bên cửa sổ, vừa hay nhìn thấy Mễ Bối đang nhìn ra, cười ngây ngô.



    Hôm nay, anh ta mặc một chiếc sơmi trắng, lạnh lùng nhìn Mễ Bối, lườm cô một cái rồi biến mất.



    - Ngu ngốc!



    Trước khi bỏ đi, Mễ Bối còn thấy anh ta mấp máy miệng mắng, cô liền
    ngượng nghịu cúi đầu xuống. Ba phút sau, cửa lớp bị đá bật ra, Mạc Ngôn
    Hy lừng lững bước vào.



    Lúc đi qua trước mặt thầy giáo, anh ta cũng chẳng thèm gật đầu lấy một cái, cứ thế ưỡn ngực đi về chỗ của mình.



    Anh ta đứng nheo nheo mắt nhìn Mễ Bối, Mễ Bối cũng không hề sợ hãi, nhìn thẳng vào mắt anh ta.



    (Cảnh này kéo dài chừng một phút, nghe những người có mặt ở đó kể lại
    thì điện áp phóng ra từ mắt hai người này đủ để chạy một chiếc động cơ
    cỡ lớn).



    Ánh mắt mọi người tập trung vào hai người ngồi cuối lớp, cuối cùng cũng
    không nhịn nổi, khẽ đằng hắng một tiếng. Mạc Ngôn Hy lừ mắt nhìn thầy
    giáo một cái, sau đó mới từ từ ngồi xuống.



    Thầy giáo thở phào nhẹ nhõm.



    - Sau này cô đừng tới nhà tôi nữa!



    Mạc Ngôn Hy vừa mở miệng đã nói luôn, giọng rất cao, ngữ khí nặng nề, ẩn
    chứa một sức mạnh không thể phản kháng. Mễ Bối cúi mặt, hai mắt nhìn
    chăm chăm vào các đầu ngón tay.



    Tôi nói với cô đấy! Có nghe không? Nếu cô cần tiền, tôi có thể cho cô.



    Câu nói này của anh ta đầy vẻ châm biếm, những cô gái thông thường nghe
    xong chắc sẽ sống chết cũng phải chứng minh mình không vì tiền, hoặc
    khóc oà lên,làm loạn lên, rồi thì đòi treo cổ để chứng minh mình trong
    sạch, không thì thẹn quá hoá giận, cho anh ta một tát rồi bỏ đi. Nhưng
    Mễ Bối không làm gì hết, cô chỉ khe khẽ lắc đầu, ngước mắt lên nhìn Mạc
    Ngôn Hy một cái.



    Đôi mắt cô trong veo, thuần khiết.



    - Vậy rốt cuộc cô cần cái gì, sao cứ nhất định phải ở nhà tôi?



    Mạc Ngôn Hy phát cáu lên, bực tức, gầm gừ.



    Mễ Bối liền bắt đầu dùng tay ra hiệu, động tác của cô hết sức đẹp mắt. Cô nói với Mạc Ngôn Hy:



    - Anh là ân nhân cứu mạng của tôi.



    - Chẳng hiểu gì hết!



    Mạc Ngôn Hy hét lên, chợt nhìn thấy ánh mắt buồn bã của Mễ Bối, anh ta
    bèn ho khan một tiếng, giật lấy một cây bút của người ngồi gần đó nhất,
    đập mạnh xuống bàn:



    - Viết ra đi!



    Giọng nói đã bớt cáu kỉnh một chút.



    Mễ Bối thầm nghĩ, nếu trực tiếp nói cho Mạc Ngôn Hy biết anh ta là ân
    nhân cứu mạng kiếp trước của mình, nhất định sẽ làm anh ta sợ hãi.



    Cô bèn viết: “Từ nhỏ tôi đã là trẻ mồ côi, cả ba cặp vợ chồng nuôi dưỡng
    tôi trước đây đều rất hay đánh đập tôi, hơn nữa họ đều chết cả rồi. Mọi
    người đều nói tôi là yêu tinh hại người.Chỉ có nhà anh, mẹ anh mới chịu
    thu nhận tôi, tôi không cần tiền, cũng không cần hưởng thụ gì hết, tôi
    chỉ thích ở nhà anh thôi, ở đó rất ấm áp.”



    Mễ Bối viết liền một mạch cả đoạn dài, Mạc Ngôn Hy ở bên cạnh đã mất hết
    cả kiên nhẫn, vừa thấy cô dừng bút liền thô lỗ giật lấy tờ giấy, đọc
    lướt qua từ đầu đến cuối,sắc mặt từ từ chuyển qua màu trắng. Anh ta đưa
    mắt nhìn quanh quất, gượng gạo nói:



    - Thì ra… số cô cũng khổ thật…



    Mễ Bối lại viết:



    - Anh cũng về nhà đi. Người nhà anh nhớ anh lắm đấy.



    - Cô chẳng biết quái gì cả! Cô đừng có ở đây làm bộ làm tịch nữa, mẹ kiếp!


    Xem ra có khi anh chàng Mạc Ngôn Hy này là người tính khí khó lường nhất thế giới cũng nên.

    - Nếu anh gặp khó khăn gì, nhất định phải nói với tôi, tôi sẽ giúp anh!



    Mễ Bối cuối cùng cũng nói với ân nhân những lời này; sau khi viết xong, cô chăm chú nhìn Mạc Ngôn Hy, chân thành chờ đợi.



    - Ai bảo cô là tôi có khó khăn? Tôi thấy rất rất tốt…



    Mạc Ngôn Hy giận dữ hét lên… rồi như chợt nghĩ ra điều gì đó, anh ta đổi giọng nói:



    - Có phải tôi muốn gì cô cũng làm hết không?



    Mễ Bối gật đầu lia lịa, sắc mặt có vẻ rất mong chờ.



    - Cô nghe cho rõ đây, bây giờ tôi sống rất vui vẻ, điều tôi muốn nhất chính là…



    Anh ta ngưng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Mễ Bối, chừng một giây
    sau, gương mặt lại biến thành lạnh lùng, ác độc như quỷ hút máu:



    - Không bao giờ nhìn thấy cô nữa!



    Mễ Bối ngẩn ra, không ngờ mình lại đáng ghét đến thế. Cô đã tìm kiếm ân
    nhân của mình suốt mười chín năm nay, thì ra điều người đó muốn nhất lại
    là không nhìn thấy mình nữa. Cô cúi gằm mặt, cắn chặt môi, cặp môi hồng
    phấn mỏng như cánh hoa đào chuyển dần sang màu trắng bệch, máu từ từ rỉ
    ra.



    - Thế nào, làm được không?



    - Được.



    Mễ Bối viết. Có thể tưởng tượng nếu cô nói được, tiếng “được” ấy sẽ phức tạp thế nào, dịu dàng, nhu thuận thế nào.



    Và… xót xa thế nào.



    Thầy giáo bị ngắt lời không biết bao nhiêu lần, mức độ chịu đựng đã lên
    đến cực điểm, hai hàng lông mày nhíu chặt lại đến mức có thể ép chế một
    con ruồi.Trong tình cảnh đó, Mễ Bối, cô nữ sinh xưa nay vốn lặng lẽ
    ngoan ngoãn, lại không nói một tiếng nào, đứng dậy đi thẳng ra ngoài
    trước mặt thầy. Cả lớp đều há hốc miệng vì ngạc nhiên.



    Mạc Ngôn Hy nằm bò ra bàn, miệng lẩm bẩm mắng chửi, ngón tay bấu chặt vào đùi… không dám nhìn theo bóng Mễ Bối đang đi xa dần.

    Sponsored content

    Bình Thường Re: Yêu Anh Hơn Cả Tử Thần

    Bài gửi by Sponsored content


      Hôm nay: Tue Jan 23, 2018 5:33 pm